Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nhất cử lưỡng tiện

Quan tòa hỏi bị cáo: 'Khi trộm chiếc áo khoác, anh nghĩ gì?'

Bị cáo:

- Tôi nghĩ người ta không bắt được tôi thì tôi có cái áo ấm, người ta bắt được tôi thì tôi có căn phòng ấm để ở qua mùa đông lạnh lẽo này.

Đứa con hiếu thảo

Thầy giáo sau khi dạy cho học trò một bài học về lòng hiếu thảo liền hỏi trò Bi: 'Nếu em có hai cái nhà, ba em không có cái nào, em sẽ làm gì?'

- Em sẽ cho ba một cái nhà.

- Giỏi lắm. Nếu em có hai cái xe, ba em không có cái xe nào, em sẽ làm gì?

- Em sẽ cho ba một chiếc.

- Giỏi lắm. Em hiểu rất rõ bài thầy giảng. Một câu hỏi chót: Nếu em để dành được 20.000 đồng, ba em lại không có đồng nào. Vậy em sẽ làm gì?

- Em sẽ không cho ba đồng nào.

- Ủa sao kỳ vậy. Em cho ba cái nhà, cho ba chiếc xe, sao em lại không cho ba đồng nào?

- Thưa thầy, tại vì thật sự em có để dành 20.000 đồng.

Tự phán quyết số phận ông chồng

Người vợ đang bị xét xử về tội giết chồng. Quan toà hỏi bị cáo:

- Trước khi thực hiện hành vi giết người, bà có nghĩ rằng có thể giải quyết mâu thuẫn bằng một phiên toà ly dị không?

- Ngài bảo sao cơ? Trong phiên toà ấy, người ta có để cho tôi làm chánh án không?!

Bức tranh nhỏ giản dị

Ông Robinson đến một cửa hàng bán tranh hiện đại, toàn những loại tranh thật cao siêu và đắt tiền. Xem mãi mà vẫn không cảm nhận được bức nào, cuối cùng ông tập trung thưởng thức một bức nhỏ không đề giá. Bức tranh hình vuông, màu trắng và có một chấm đen ở giữa khung kẹp bằng đồng. Nó tạo cho ông cảm giác nhẹ nhàng thanh khiết vì bố cục và màu sắc giản dị. Biết rằng tranh ở đây không rẻ, chần chừ mãi mới hội tụ nổi quyết tâm, ông hỏi người bán hàng:

- Bức tranh này bao nhiêu tiền?

- Thưa ông, đấy chỉ là cái công tắc điện thôi ạ!

Chí Phèo biết chữ

Sang nhà Bá Kiến ăn vạ xong, Chí Phèo xách một can rượu 20 lít “chiến lợi phẩm” lặc lè lết về vườn chuối. Vừa đi gã vừa lẩm bẩm:

- Mẹ cha cái lão Bá Kiến, rượu nặng thế này mà lão ấy kêu rượu nhẹ, định làm mình say chết đây!

Rồi hắn bập bẹ đánh vần:

- Rờ... ươu... rươu... nặng... rượu. Nhờ... e... nhe... nặng... nhẹ... Hừ! Làm chó gì có cái thứ đã nặng lại còn nhẹ. Mẹ cha nó! Cái làng Vũ Đại này loạn rồi.