Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nhật ký một ông chồng (Phần 1)

Chàng trai ấn tượng nhất với tài chế biến món ăn của vợ.

Em thân yêu!

Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh. Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!

Anh thấy mình phải có trách nhiệm, vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộn và ngẫu hứng tới vô biên.

Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi 'cái em múc ra từ nồi' là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.

Để ăn với thứ dinh dưỡng 'lai tạo' ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống hai lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy.


Vợ tôi đó

Một vị khách quay sang người ngồi bên và chê bai giọng ca của một phụ nữ đang hát giúp vui cho họ.

- Giọng ca gì nghe mà khiếp! Anh có biết bà ta là ai không?

- Biết chớ - Vợ tôi đó.

- Ái chà, xin lỗi anh. Thực ra thì không phải do giọng ca của chị ấy. Chính cái thứ hổ lốn mà chị ta buộc lòng phải ca hát lên mới là khiếp. Tôi không hiểu đứa nào lại đi viết một bài ca kinh khủng như vậy?

- Tôi viết đấy.

Tất cả chỉ vì màng cao su rách

Hai người bạn đi leo núi. Lên đến một chiếc cầu bắc ngang qua một cái vực, phía dưới có một dòng suối nhỏ, hai người nhìn thấy một số người đang chơi trò nhảy bungee.

Một đầu của sợi dây cao su được buộc lên thành cầu, đầu còn lại buộc vào chân người chơi. Người này sẽ nhảy từ trên cầu xuống, và độ dài của đoạn dây sẽ được tính toán để khi đầu người chơi chỉ còn cách mặt nướcvài centimet thì dừng lại.

- Cậu có muốn chơi không? - Một người hỏi.

- Không đâu - Người kia nói - Tôi đến thế giới này vì một màng cao su rách và tôi không muốn rời bỏ nó với cùng một lý do đó đâu.

Gọi bác sĩ lúc nửa đêm

Nửa đêm, chuông điện thoại nhà bác sĩ reo. Giọng nói hốt hoảng của một khách hàng quen.

- Alô, bác sĩ ơi! Ông đến ngay nhà tôi đi, thằng con trai tôi nó lỡ nuốt cái bao cao su vào bụng rồi.

- Được rồi, bà hãy bình tĩnh! Tôi sẽ đến ngay.

Bác sĩ vội sắp xếp đồ nghề và chuẩn bị ra khỏi cửa nhà, đột nhiên chuông điện thoại lại vang lên. Vẫn giọng nói khi nãy:

- Thôi bác sĩ khỏi cần đến nữa, tôi tìm được cái khác rồi.

Tiền của Chúa

Một linh mục Công giáo, một Mục sư Tin lành và một Giáo sĩ Do thái giáo cùng trao đổi về việc giữ lại những của quyên góp dành cho nhà thờ.

Linh mục nói:

- Tôi vẽ một vòng tròn dưới đất, vứt tiền lên trời. Phần nào nằm trong vòng tròn là của Chúa, còn lại là của tôi.

Mục sư:

- Tôi vẽ một đường thẳng, vứt tiền lên trời. Số tiền nằm bên kia vạch là của Chúa, nằm ở bên này vạch là của tôi.

Gíao sĩ:

- Tôi tung tất cả tiền lên trời và đồng nào Chúa muốn thì ngài chụp lấy, còn những đồng rơi xuống là của tôi