Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nhìn trộm

Phóng viên phỏng vấn một bà cụ 104 tuổi: 'Xin cụ cho biết điều tốt nhất cụ có được khi bước sang tuổi 104?'

- Giờ thì không còn sợ bị... lão hàng xóm nhìn trộm nữa.

Chẳng bì...

Bà mẹ chồng nói với cô con dâu:

- Con ạ! Chẳng gì chồng con cũng có 3 bằng kỹ sư, 1 bằng sáng chế. Vậy mà con lại bắt 'nhà trí thức' đi chợ và thổi cơm là sao?

- Thưa mẹ, vậy là mẹ chưa hiểu gì về con. Hiện nay con đang là cán bộ của Cục Quản lý và Sở hữu trí tuệ!

Phòng xa

Trên đường đi làm xuyên qua vườn bách thú, người đàn ông nọ nhìn thấy một con đười ươi xổng chuồng đang đánh đu trên cành. Vốn là người có trách nhiệm, ông ta bèn gọi điện đến ban quản lý vườn thú, thuật lại sự việc và yêu cầu cử đến một chuyên gia về đười ươi.

Vài phút sau, chuyên gia có mặt, mang theo một cặp còng sắt, một con chó săn và một khẩu súng. Tò mò, người đàn ông bèn hỏi:

- Ông mang theo những thứ này làm gì thế?

- Để phục vụ công việc! - Chuyên gia đáp - Bây giờ tôi sẽ leo lên cây và đánh cho con vật rơi xuống. Lúc đó, con chó được huấn luyện đặc biệt sẽ lao tới cắn vào hạ bộ con đười ươi. Trong lúc nó vẫn còn lịm đi vì đau đớn, ông hãy nhanh tay bập cặp còng vào tay nó. Thế là xong!

- Còn khẩu súng? - Người đàn ông hỏi tiếp.

- Để phòng xa! - Chuyên gia nháy mắt - Nếu tôi bị con đười ươi đánh rơi xuống đất, ông làm ơn bắn chết con chó giùm tôi.

Tóc vàng hoe đi xe lửa

Tóc vàng hoe gặp người bạn trên sân ga xe lửa. Người bạn hỏi: 'Cậu làm gì ở đây vậy?'

- Tớ chờ tàu hỏa.

- Chuyến nào?

- Sắp đến rồi, đúng 17h15.

- Thế cậu không đọc thông báo trong phòng đợi à? Chuyến ấy chỉ chạy vào những ngày lễ thôi.

- Thì hôm nay là ngày lễ sinh nhật của tớ mà!

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?