Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nhờ viết thư

Pop đi làm ở xa nên muốn viết thư cho người yêu, nhưng khổ một nỗi, anh ta không biết chữ. Cực chẳng đã, anh đành nhờ một người bạn viết lại những gì anh đọc. Sau khi cả trang giấy được điền đầy bởi những lời tình cảm ướt át, bạn anh ta hỏi:

- Cậu còn muốn nói gì thêm không?

- Không, ý thì đủ rồi, chỉ nhờ anh kết thúc bằng câu: Xin lỗi, vì chữ xấu và đôi chỗ bị sai chính tả.

Giải thích thuyết tương đối

Tương truyền có một người mù nghèo khổ đã gặp Einstein để hỏi về thuyết tương đối.

Thay vì giải thích bằng các công thức cao siêu, Einstein bèn tìm cách đưa ra các ví dụ gần gũi. Ông hỏi người mù:- Anh đã bao giờ uống sữa chưa?- Sữa là cái gì?- Sữa là một thứ nước trăng trắng.- Nước thì tôi biết, nhưng trắng là thế nào?- Trắng là màu giống như lông con ngỗng.- Lông thì tôi biết rồi, nhưng con ngỗng thì như thế nào?- Ngỗng là một loại chim có cái cổ dài và cong.- Cái cổ thì tôi biết, nhưng cong là thế nào?Einstein bèn nắm cánh tay của người mù kéo ra hơi khuỳnh khuỳnh và bảo: 'Cong là thế này'. Người mù vui lắm:- À thế thì tôi đã hiểu, theo thuyết tương đối thì sữa là thứ nước có màu như màu lông của một loài chim có cái cổ dài giống như cánh tay cong cong của một người mù nghèo khổ.

 

Sao phải đăng ký

Anh chàng chuyên viên phần mềm lúc nào cũng dán mắt vào màn hình.

Cô vợ sắp cưới bảo:

- Đã đến lúc mình phải đi đăng ký thôi anh ạ.

- Làm sao phải đăng ký? Anh bẻ khóa sắp xong rồi.

Lãnh hậu quả thay

Một phụ nữ trung niên dạo chơi trong công viên, thấy một người đàn ông dẫn theo hai đứa bé rất kháu khỉnh, đang ngồi trên ghế đá.

Chị ta đến gần và bắt chuyện: - Chào ông, hai cháu bé kháu khỉnh quá, chúng là con ông phải không? - Không phải. - Hay là ông nhận trông con hộ cho bạn, hoặc hàng xóm? - Cũng không phải luôn. Tôi là nhân viên tiếp thị bao cao su. Và đây là lời phàn nàn của khách hàng về sản phẩm của tôi.

Diệu kế

Anh chồng lẽo đẽo theo vợ đi mua sắm, vừa mệt mỏi vừa rất lo lắng.

Đến cửa hàng trời trang, khi vợ đang chọn hàng, anh ta bỗng ôm bụng ngã lăn ra kêu đau ầm ĩ. Mọi người vội xúm lại cứu chữa. Đang lúc mọi người còn đang lúng túng nhốn nháo thì có một ông lao đến tự xưng là bác sĩ làm ở bệnh viện gần đấy hăng hái nhận đưa anh ta đi cấp cứu. Ông bác sĩ chẳng chờ xe cấp cứu đã hăng hái xốc anh ta lên cõng chạy như bay ra khỏi cửa hàng thời trang.

Đến bệnh viện, ông bác sĩ nọ đưa ngay anh ta vào phòng khám. Ông trực tiếp khám cho anh. Cô vợ anh ta đứng cạnh vô cùng lo lắng. Ông bác sĩ sau một hồi khám xét, nghe ngóng cẩn thận mà chẳng phát hiện ra anh ta bị bệnh tật gì. Trong khi đó anh ta vẫn luôn mồm kêu la ầm ĩ. Lựa lúc vợ anh ta ra ngoài, ông bác sĩ sẵng giọng hỏi:

- Này cậu đau cái quái gì mà lạ thế?

Anh ta ngồi bật dậy tỉnh như sáo, mắt lấm lét nhìn ra cửa rồi nói:

- Xin ngàn lần đội ơn bác sĩ! Bác sĩ cứu em với. Lúc nãy vợ em nó vào cửa hàng thời trang, nó định mua nhiều thứ quá… mà lương tháng này của em đã hết nhẵn từ lâu rồi. Em thì lại đang còn nợ quán bia mụ Béo những mấy triệu… Em phải giả đau như vậy mới hòng chạy thoát được đấy ạ!

Ông bác sĩ nghe vậy cũng tỏ ra rất đắc ý:

- Sáng kiến của cậu thật tuyệt, đúng là một diệu kế! Chính tôi phải cảm ơn cậu đấy!

Thấy anh ta chưa hiểu, ông bác sĩ ghé tai anh nói nhỏ:

- Bởi vì lúc đó mụ vợ tôi cũng đang ở cửa hàng thời trang ấy đấy. Mụ ấy đang ngắm nghía một cái áo lông chồn giá đến mấy triệu. Tôi đang chưa biết cách xử trí ra sao… Thì may quá! Nhờ diệu kế của cậu mà tôi cũng chạy thoát được khỏi cái cửa hàng thời trang chết tiệt ấy! Chờ tôi lừa cho mụ vợ tôi và cô vợ cậu đi đi, tôi với cậu chuồn ngay ra quán, tôi sẽ khao cậu một chầu bia để cảm ơn! Bây giờ nhiệm vụ của cậu là cứ gào thật to vào nhé…