Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nhớ vợ quá

Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt: 'Bồi bàn đâu?'

- Thưa có tôi!

Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn:

- Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét!

- Thưa…

Ông ta gạt ngang:

- Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt!

- Ồ!

Ông ta nói luôn:

- Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá!

- Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ?

Không trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn:

- Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ “bo” hậu hĩnh!

Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè:

- Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không?

Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng:

- À, phải thêm thế này nữa chứ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng… mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như: “Đấy! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao?”, “Ông đi đâu giờ này mới về? Ông có biết khuya rồi không?”, “Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi!”, “Ông có tôi là sướng như tiên đấy'...

Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi:

- Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ?

Bỗng người khách bật khóc nức nở:

- Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá!


Kiếm đàn ông lúc nửa đêm

Nửa đêm, vợ đánh thức chồng: 'Em lạnh!'

Người chồng đắp thêm chăn cho vợ, một lát sau cô vợ lại nói:

- Em nóng!

Anh chồng bật quạt. Sốt ruột, cô vợ nói thẳng:

- Em muốn đàn ông cơ!

- Em yêu này! Vào lúc hai giờ sáng, anh biết tìm đâu ra đàn ông cho em?

Không muốn tới trường

Buổi sáng, bà mẹ đánh thức con trai của mình: "Dậy đi con, tới lúc phải đến trường rồi".

- Nhưng tại sao con phải tới trường. Con không muốn tới đó đâu.

- Con đưa ra 2 lý do tại sao con không đến trường xem nào?

- Bọn trẻ ghét con và các thầy cô giáo cũng ghét con.

- Những lý do ấy không chính đáng chút nào. Dậy ngay đi nào.

- Thế mẹ có thể đưa ra 2 lý do tại sao con phải tới trường không?

- Được thôi. Thứ nhất, con đã 52 tuổi và thứ hai, con là hiệu trưởng!

 

Sign: cân ô tô

Ngỡ là người quen

Một buổi sớm, tại nhà chờ xe buýt có một cô gái xinh đẹp đứng đợi xe. Cô mặc một chiếc minijupe ngắn đến mức không thể ngắn hơn, bó sát lấy người. Khi xe buýt xuất hiện và đến lượt lên xe, cô gái nhận ra, chiếc váy quá chật khiến cô không thể nhấc chân tới bậc lên xuống.

Cô gái thò tay ra đằng sau, nới phéc-mơ-tuya ra một chút để đôi chân được cử động dễ dàng hơn rồi dợm bước leo lên. Thế nhưng, chiếc váy vẫn bó chặt. Hơi xấu hổ, cô lại thò tay ra đằng sau, kéo khóa xuống lưng chừng. Vẫn không được...

Thế là, lần thứ ba, cô gái mạnh tay kéo phéc-mơ-tuya xuống hết cỡ. Nghĩ rằng lần này chắc chắn leo được lên xe, cô lại nhấc chân lên một lần nữa và nhận ra cố gắng của mình nãy giờ là vô ích.

Thấy cô gái lúng túng, người đàn ông đứng đằng sau bèn chụp lấy hông và nhấc bổng cô lên xe. Cô gái quay lại, giận dữ quát:

- Tại sao ông dám sờ vào người tôi cái kiểu ấy hả? Tôi thậm chí còn chưa biết ông là ai!

Ngỡ ngàng vì làm ơn mắc oán, người đàn ông thanh minh:

- Thưa cô! Sau khi cô thò tay ra đằng sau kéo khóa quần tôi ba lần, tôi cứ ngỡ rằng chúng mình là bạn tri kỷ...

 

Người yêu lý tưởng

- 16 tuổi, tôi ao ước có bạn trai. 18 tuổi, tôi có người yêu, nhưng anh ta lại quá khô khan. Tôi xây dựng hình mẫu chàng trai lý tưởng của mình là một người lãng mạn.

- Năm vào đại học, tôi gặp một anh chàng lãng mạn, nhưng lại quá "mít ướt". Vì vậy, tôi đi tìm người có bờ vai vững chắc.

- Năm tôi 25, người yêu của tôi rất vững vàng, kiên định. Nhưng anh ta lại chẳng hề biết biểu lộ cảm xúc. Quãng thời gian ấy thật buồn tẻ. Rồi tôi tìm một người khác.

- 28 tuổi, tôi gặp một người rất vui nhộn, nhưng rốt cuộc tôi không chịu nổi anh ta. Lúc nào anh ta cũng đùa bỡn với tôi và tán tỉnh những cô gái khác. Anh ta khiến tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc. Chúng tôi nhanh chóng chia tay.

- Bước sang tuổi 31, tôi tìm thấy một người đầy tham vọng, thông minh và mạnh mẽ. Tôi quyết định kết hôn cùng anh ta. Nhưng (lại nhưng)... chỉ một thời gian sau, chúng ly dị. Anh ta lấy đi tất cả những gì tôi có và tẩu thoát cùng cô bạn thân của tôi.

- Giờ đây, tôi đã 40 tuổi. Tôi vẫn đang tìm một mẫu người lý tưởng của riêng mình. Có lẽ đó phải là một người trầm tính, chững chạc, ít tham vọng... Tôi biết một người như thế, chỉ có điều ông ấy đã ngót nghét 70 tuổi...