Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nhớ vợ quá

Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt: 'Bồi bàn đâu?'

- Thưa có tôi!

Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn:

- Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét!

- Thưa…

Ông ta gạt ngang:

- Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt!

- Ồ!

Ông ta nói luôn:

- Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá!

- Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ?

Không trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn:

- Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ “bo” hậu hĩnh!

Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè:

- Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không?

Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng:

- À, phải thêm thế này nữa chứ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng… mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như: “Đấy! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao?”, “Ông đi đâu giờ này mới về? Ông có biết khuya rồi không?”, “Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi!”, “Ông có tôi là sướng như tiên đấy'...

Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi:

- Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ?

Bỗng người khách bật khóc nức nở:

- Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá!

Nguyên đai nguyên kiện

Một anh chàng thích chơi quần vợt bỗng chẳng may gặp nạn trên sân tập, trái bóng tennis bay với tốc độ cực cao đập thẳng vào phần mềm phía trước của anh ta, làm nó bị tổn thương trầm trọng.

Oằn mình đau đớn, anh chàng gục xuống sân và bạn cùng chơi vội vã đưa anh ta đi cấp cứu.

Trong phòng hồi sức, anh ta gượng hỏi thầy thuốc:

- Vết thương có tệ lắm không, bác sĩ? Tuần tới là tuần trăng mật của tôi, và vị hôn thê của tôi vẫn còn là một trinh nữ...

Ông bác sĩ đáp:

- Tôi sẽ bó bằng nẹp để giữ nó thẳng và tự liền lại. Tuần tới sẽ khỏi.

Nói xong, ông lấy ra 4 tấm chất dẻo, khéo léo băng chúng vào với nhau, tạo thành một chiếc hộp nhỏ xinh, bao quanh lấy chỗ bị đau.

Anh chàng không nói gì với vợ chưa cưới và cuộc hôn nhân của họ vẫn diễn ra như dự kiến. Đêm tân hôn, cô vợ từ từ phanh áo, khoe:

- Anh là người đàn ông đầu tiên của em. Chưa ai được đặt tay lên bộ ngực này đâu.

Người chồng cũng thoát y và chỉ vào chỗ kín:

- Em nhìn này, của anh còn nguyên đai nguyên kiện.

Nhà riêng thích hơn

Ong yêu bướm nhưng bướm lại yêu ốc sên. Ong buồn bã quyết tìm bướm hỏi cho ra nhẽ.

- Vì sao em lại không yêu anh - Ong hỏi.

- Dù gì ốc sên cũng có nhà riêng còn anh ở tập thể, nóng bỏ xừ! - Bướm trả lời

Đồng tính vì không có bò

Trong tiết logic học, giáo sư nói với sinh viên.

- Ví dụ nhé, nhà em có nuôi con bò nào không?

- Có ạ...

- Vậy theo logic, nhà em có một đồng cỏ, đúng không nào?

- Đúng ạ!

- Vẫn theo logic, em có một căn nhà bên đồng cỏ?

- Ôi, đúng ạ!

- Vì em có ngôi nhà tuyệt thế, chắc là em sẽ có tiền rủng rỉnh đôi chút?

- Dĩ nhiên thưa thầy!

- Và vì thế, theo logic em sẽ có bạn gái?

- Thật tuyệt, chính xác thế...

- Và vì em có bạn gái, suy ra em không phải dân đồng tính luyến ái...! Đó là logic!

Quá thích về môn logic này, chàng sinh viên chạy đi tìm bạn để khoe:

- Này, nhà mày có con bò nào không?

- Không!- Theo logic... vậy có lẽ là mày bị đồng tính luyến ái!

- ??!

Trở lại thuở mới yêu

Kỷ niệm 60 năm ngày cưới, cụ ông bàn với cụ bà: 'Chúng mình sẽ tìm về hương vị thuở ban đầu khi mới yêu nhau, em nhé'. Cụ bà đồng ý.

Chiều hôm đó, đang ngồi trong phòng, đột nhiên có một cục giấy được bắn qua cửa sổ, cụ bà nhặt lên, xúc động và run rẩy mở ra xem: '19h tối nay, hẹn em ở chân cầu Chà Và nhé'.

18h 45, tay cầm bó hoa hồng, ông cụ vừa huýt sáo vừa đến chân cầu chờ cụ bà.

19h, rồi 19h45, kim đồng hồ lên 20h... 20h30... 21h, hết kiên nhẫn vì lúc này sương xuống nhiều, cụ ông hầm hầm về nhà, mở cửa và quát: 'Sao bà không ra?'

Cụ bà ngồi ủ rũ, thút thít: 'Má không cho em đi'.