Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Như một tác phẩm nghệ thuật

Sau khi li dị vợ, một họa sĩ trở nên rất buồn nản. Anh ta sa đà vào rượu chè và không muốn làm ăn gì nữa. Thấy vậy, bạn bè bèn lựa lời khuyên nhủ và tìm cách làm anh ta quên đi cô vợ cũ bằng một người đẹp mới.

Anh chàng được giao nhiệm vụ làm ông mối tìm kiếm ít lâu thì được một người ưng ý. Anh ta bố trí cho hai người gặp nhau lần đầu trong một khung cảnh lãng mạn. Trước buổi gặp mặt người đẹp, chàng họa sĩ hồi hộp hỏi:

- Trông nàng như thế nào? Tả qua cho tớ đi!

Anh bạn đáp:

- Dung nhan của nàng không thể dùng ngôn ngữ bình thường mà tả được. Đó là một kiệt tác nghệ thuật...

Sau cuộc hò hẹn, họa sĩ gọi điện đến cho bạn:

- Cậu nghĩ tớ là thằng như thế nào mà lại giới thiệu cho tớ một cô gái như thế hả? Cô ta... mắt thì lác, đầu thì hói, mũi vừa dài, vừa hẹp lại vừa cong, lông lá mặt đầy mặt, ngực phẳng lì, cổ chân với bắp đùi to bằng nhau...

Người bạn cười xòa:

- Chẳng phải là lâu nay cậu coi Picasso là thần tượng và mê tranh của ông ấy đến phát điên hay sao?

Dịch chuyện vui Mỹ sang tiếng Nhật

Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:

- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?

- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.

Cạnh tranh hiệu quả

Có ba shop thời trang nằm kề nhau nên cạnh tranh kịch liệt.

Shop bên phải trưng bảng quảng cáo: 'Chuyên bán thời trang cao cấp dành cho nghệ sĩ'.

Ngày hôm sau shop bên trái cũng dán một tấm bảng: 'Chuyên bán thời trang model dành cho những cô gái trẻ xinh đẹp nhất'.

Và hôm sau cái shop bị kẹt ở giữa treo ở cửa một tấm bảng to đề hai chữ: 'Lối vào'.

Quen sơ sơ

Quan toà hỏi:

- Bố đứa trẻ tên là gì?

- Jack ạ - Bà mẹ trẻ đáp.

- Họ của anh ta là gì?

- Dạ, chúng tôi còn chưa biết rõ nhau đến thế.

Hỏi đường

Ông hai(lúa) có người con trai đi học ở trên Xì Gòn. Một hôm ông lên thăm con trai, cả một đoạn đường từ dưới quê lên Xì Gòn ông đi xe khách nên ngồi một chỗ, đến bến xe ông đi xuống và đi sang bên kia đường đón xe ôm đến nhà trọ của con ông. Loai hoai mãy bên đường mà ko biết kêu xe ôm như thế nào:
- Không biết trên Xì gòn kêu xe ôm có giống dưới quê mình ko ta? Nhìn xung quanh thấy có 2 người đan ông cũng trạc tuổi đứng lề đường ông định lại hỏi thăm nhưng đúng lúc đó một người kêu lên:
- Ê...... 35 Nguyễn Bỉnh Khiêm....

Tự nhiên  ông kia chạy xe lại đưa cho ông ta cái nón nữa rồi chở đi.
- Thấy vậy ông định hỏi thăm ông còn lại xem sao. Nhưng vừa định hỏi người này lại kêu lên: Ê ...Ê .... 42 Lý Tự Trọng.

Rồi cũng như người kia , đc đưa 1 cái nón đội rồi đc chở đi.

Ông Hai: Ah!!!! Thì ra ở Xì Gòn người ta kêu xe ôm như vậy! Nói tuổi trước rồi nói tên sau là đi ....hhjhjhhj có vậy mà mình cũng ko biết, ngu thật!

Rồi ông nhìn bên kia đường thấy môt người ngồi trên chiếc xe có dư một cái nón, ông ngoắc tay và kêu sang phía đường ông đứng. Ê.... 55 Nguyễn Văn Tèo.

- Xe ôm: !?!?