Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nịnh bợ

Có một người hay nói nịnh. Một hôm, anh ta đến thăm quan huyện, vừa bước vào cổng đã rối rít: Quan lớn nhân đức thật, đến thú dữ cũng phải lánh đi nơi khác.

Hôm qua, vừa bước chân đến địa hạt, chính mắt con thấy từng bầy cọp kéo nhau sang mấy làng bên cạnh.

Quan cười híp mắt. Lát sau, lính vào báo đêm qua cọp đã bắt mất ba mạng người. Quay sang người khách, quan trợn mắt:

- Sao người nói đã tận mắt trông thấy lũ cọp bỏ đi?

Người kia bí quá, đành nói liều:

- Chắc các quan làng bên cũng nhân đức không kém quan lớn nên lũ cọp không có chỗ trú chân đành quay trở lại làng ta đấy ạ.

 


Bí mật của thì thầm

Đang giờ lễ trong nhà thờ, bé trai ngồi bên cạnh mẹ nó bỗng nói lớn: 'Mẹ ơi con muốn... tè'.

Bà mẹ kéo con ra ngoài cho nó 'giải quyết' rồi dặn:

- Lần sau con không được nói 'tè' trong nhà thờ như vậy. Khi nào muốn, con nói 'con muốn thì thầm' nhé.

Chủ nhật sau, cậu bé đi lễ với ông bố. Ngồi một lát, cậu bé khều bố và nói:

- Bố ơi, con muốn thì thầm.

Ông bố thoáng ngạc nhiên nhưng cũng nói:

- Được, con cứ thì thầm vào... tai bố đây.

Bài học đáng giá

Trên chuyến xe buýt đông hành khách vào giờ cao điểm, thằng bé khoảng mười hai tuổi ngồi thoải mái bên cửa sổ nhìn xem phong cảnh thay đổi và giả đò như không nhìn thấy các cụ đứng gần đó.

Một quý ông thanh lịch nói với thằng bé:

- Nếu bác cho cháu mười đô la, cháu sẽ đứng dậy và nhường cho bác chỗ của cháu chứ?

- Chắc chắn rồi! - Thằng bé nói không chút ngập ngừng.

Ông lấy tiền ra khỏi ví và đưa cho thằng bé. Thằng bé cầm tiền và đứng lên liền. Ông nói với một bà nhiều tuổi đang đứng cạnh:

- Xin mời bà ngồi ghế này!

Bà ta đỏ mặt đáp lại:

- Cảm ơn ông nhiều, nhưng tôi không thể nào lại ngồi vào cái chỗ mà ông phải trả nhiều tiền như thế!

Ông ta nói ngay:

- Thưa bà, xin bà đừng bận tâm về chuyện đó. Bà thấy đấy, tôi là một giáo viên già có kinh nghiệm. Nếu như tôi có cho thằng bé một ít tiền thì cũng chỉ để dạy cho nó một bài học. Chẳng có gì tốn kém đâu bà ơi!

Bà ta ngồi xuống và nói với thằng bé:

- Này Bob, cháu đã cảm ơn quý ông đây về món tiền ông cho cháu chưa?

Dị nhân

Một tuần dương hạm ghé vào một hải cảng và xả trại, cho tất cả thủy thủ lên bờ chơi. Không may cho họ, một con khỉ trong vườn bách thú gần đó xổng ra, leo lên tàu, lần theo ống khói và tụt xuống phòng máy.

Ở đó, con khỉ bắt gặp một bảng điều khiển đang mở để bảo dưỡng. Không đọc được tấm bảng báo nguy hiểm, nó táy máy nghịch và gây ra đoản mạch, làm hệ thống điện nổ tung và con tàu chìm trong bóng tối.

Một lát sau, hai thợ vỏ tàu lần xuống phòng máy để sửa chữa và bắt gặp thân hình cháy đen của con khỉ. Họ lướt ánh đèn pin dọc theo cánh tay dài ngoẵng, lông lá đen thui của con khỉ rồi đưa mắt nhìn nhau. Không nói được câu nào, họ tiếp tục lia đèn xem đôi chân ngắn ngủn với bàn chân dị hợm của con vật rồi lại nhìn nhau, đầy băn khoăn.

Cuối cùng một người nói:

- Thằng cha này nhiều lông quá, chắc chắn không phải là một thợ điện. Chân hắn lại quá ngắn nên không phải là thợ vỏ tàu. Hắn cũng không phải là thủy thủ vì trên người không có hình xăm... Cậu thử gọi lên phòng chỉ huy xem thuyền trưởng có bị mất tích không?

 

Lộ chỉ vì con vẹt

Bà Smith mua được một con vẹt khôn ngoan với giá rất hời, bởi vì nó được nuôi trong một nhà chứa.

Vừa được mang vào nhà, con vẹt đã mở miệng:

- Nhà mới! Má mới!.

Bà Smith nghe vậy thì có hơi ngạc nhiên. Cô con gái của bà vừa đi học về. Con vẹt liền chí choé.

- Nhà mới! Má mới! Gái mới!.

Lần này bà Smith rất bực mình... nhưng chưa biết xử trí. con vẹt thế nào. Ngay lúc đó, ông Smith đi làm về. Vừa nhìn thấy ông, con vẹt đã reo lên:

- Hello, John Smith!