Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nó đã "tàng hình" trong đó

Sau chuyến công tác, anh chàng nọ mang tới phòng tài vụ hoá đơn thanh toán với danh mục:

1. Mũ: 120.000 đồng

Sau đó là mục 2, mục 3...

Cô kế toán viên vừa liếc qua đã nguây nguẩy:

- Khoản 'mũ' này không ổn, viết lại đi.

Anh chàng hí hoáy viết lại, bây giờ thì khoản 'mũ' nằm ở giữa danh sách. Cô kia vẫn không chịu. Lần thứ ba, anh chàng đưa tờ giấy ra, cô kế toán đọc và không thấy mục 'mũ' nữa, hỏi tinh quái:

- Thế cái mũ anh để đâu rồi?

- Nó vẫn ở trong đó, nhưng tôi đố cô tìm ra được đấy!

Luật sư trung thực

Một nữ chuyên gia tư vấn bắt đầu tách ra thành lập doanh nghiệp riêng. Là một phụ nữ tỉnh táo và cần mẫn, chẳng mấy chốc bà đã làm doanh nghiệp của mình phát triển đến mức cần tuyển thêm một số luật sư để làm nhân viên tư vấn.

Bà bắt đầu phỏng vấn ứng viên đầu tiên:

- Tôi chắc rằng anh cũng hiểu, trong một môi trường làm việc như thế này, sự chính trực của mỗi cá nhân là cực kỳ quan trọng. Hãy cho tôi biết, anh có phải một luật sư trung thực không?

- Trung thực? - Ứng viên thốt lên. - Hãy để tôi kể cho bà nghe một câu chuyện để chứng minh điều đó. Tôi trung thực đến mức cha tôi cho tôi vay 15 nghìn đôla để theo học trường luật và tôi đã trả sòng phẳng đến từng xu khi tôi tham gia tranh tụng vụ kiện đầu tiên.

- Ấn tượng đấy… - Bà chủ tương lai nhận xét. - Còn vụ kiện đó là về cái gì vậy?

Viên luật sư lúng túng một giây rồi thừa nhận:

- Cha tôi kiện tôi để đòi lại tiền.

 

 

Lịch sự lúc nửa đêm

Một lần vào lúc nửa đêm, chuông điện thoại nhà Tom réo vang, khiến ông giật bắn mình.

Ở đầu kia có giọng phụ nữ rất tức giận:

- Con chó của ông sủa ầm ĩ làm tôi không ngủ được!

Tom rất nhã nhặn xin phép ghi lại những thông tin phản ánh và không quên hỏi bà ta là ai.

Đêm hôm sau, cũng vào giờ ấy, chuông điện thoại ở nhà người phụ nữ kia cũng réo vang. Tiếng Tom vẫn nhã nhặn:

- Tôi gọi điện để báo cho bà biết là tôi không nuôi chó!

Cha không nhận ra tôi à

Hai linh mục đi nghỉ ở Hawaii. Họ quyết định sẽ biến nó thành một chuyến đi nghỉ thực sự bằng cách không mặc bất cứ thứ gì mà có thể chỉ ra rằng họ thuộc giới tăng lữ.

Ngay khi máy bay hạ cánh, họ tới thẳng một cửa hàng và mua một số áo chim cò, quần soóc, dép xăng đan, kính đeo mắt...

Sáng hôm sau, họ tới bãi biển, mặc bộ đồ 'du lịch'. Họ đang ngồi trên ghế, thưởng thức đồ uống, thưởng thức ánh mặt trời và phong cảnh trên bãi biển thì một cô gái tóc vàng đẹp chết người để ngực trần và đi ngang trước mặt.

Họ không thể nào không nhìn chằm chằm. Khi cô gái tóc vàng đi ngang, cô ta mỉm cười và nói:

- Chào buổi sáng, thưa cha, chào cha nữa nhé. - Cô gật đầu với mỗi vị linh mục và đi tiếp.

Cả hai vị linh mục choáng nặng. Tại sao mà cô ta lại biết họ là linh mục được nhỉ?

Thế là ngày hôm sau, họ quay trở lại cửa hàng và mua những bộ đồ sành điệu hơn nữa. Ngày tiếp theo hai vị linh mục trong bộ quần áo mới ngồi trên bãi biển và tận hưởng ánh nắng mặt trời. Sau một lúc, lại cô gái tóc vàng để ngực trần hôm trước lại đi về phía họ. Cô ta lại gật đầu với mỗi vị linh mục và nói

- Xin chào cha - và tiếp tục bước đi.

Một linh mục không chịu được nữa và nói.

- Xin chờ một chút thưa cô.

- Vâng, làm sao ạ? - Cô kia đáp.

- Chúng tôi là những linh mục và chúng tôi tự hào về điều đó. Nhưng tôi muốn biết là làm thế nào cô biết được chúng tôi là linh mục khi mà chúng tôi đã ăn mặc như thế này?

- Ơ, cha không nhận ra tôi à, sơ Angela đây mà - cô gái đáp.

Chả dại nữa

- Anh yêu, hãy kể cho em về những mối tình nồng thắm trước đây của anh đi!

- Em thông cảm, anh không muốn dại dột một lần nữa.

- Anh nói vậy là sao?

- Vì các cuộc tình trước đây đều kết thúc bằng việc kể chuyện đó.