Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nộp đò hết vốn, còn xuôi nỗi gì

Ông chồng làm ngành thuế có hai bà vợ. Bà vợ lớn đã có tuổi, dành nằm giữa.

Vào khoảng hai giờ sáng, bà vợ nhỏ trẻ trung, xinh đẹp, với tay ngang qua vợ lớn, khẽ đánh thức ông chồng dậy:

- Đêm nay sông lặng sóng êm,Lái kia có muốn, ghé thuyền sang chơi.

Ông chồng đáp:

- Thuyền hằng nhớ bến, bến ơi!Mắc đồn Quan-Thuế khó xuôi ngược đò!

Vợ lớn: (cũng còn thức)

- Sông kia ai cấm ai đo,Muốn xuôi thì nộp thuế đò mà xuôi.

Chán quá, bà vợ nhỏ bèn than:

- Chẳng buôn chẳng bán thì thôi,Nộp đò hết vốn, còn xuôi nỗi gì!


Dùng tạm cây đèn cầy

Vợ thấy chồng đi làm về, chạy ngay ra đón, hôn 1 cái vào má và thỏ thẻ: 'Anh ơi, em 'trễ' 2 tháng rồi, chắc chúng ta có em bé quá'.

Chồng vui mừng khôn xiết vì sắp được làm bố. Sáng hôm sau, chồng đi làm, chỉ có mỗi bà vợ ở nhà. Có anh nhân viên điện lực đến bấm chuông.

- Tôi có thể giúp gì cho anh?

- À không, tôi đến đây chỉ để báo cho bà biết là bà đã trễ 2 tháng rồi nhá.

- Hả? Sao các anh lại biết?

- Bà đừng có cố tỏ vẻ ngạc nhiên như thế, bà trễ dù là 1 bữa chúng tôi cũng biết chứ đừng nói chi đến 2 tháng như vậy.

Quá hoảng sợ, bà vợ nói “Thôi đợi chồng tôi nói chuyện với các anh' rồi đóng sập cửa lại. Ngay sáng hôm sau ông chồng đến ngay công ty điện lực và gặp anh nhân viên thu tiền hôm trước, vỗ bàn hét:

- Này anh kia, anh muốn gì ở vợ chồng chúng tôi?

- Cũng đơn giản thôi, ông bà vui lòng đưa chúng tôi tiền là mọi việc sẽ ổn thỏa.

Ông chồng nghĩ đang bị tống tiền, nên càng thêm bực tức:

- Nếu tao không đưa tiền cho mày thì sao?

- Bắt buộc chúng tôi phải cắt của ông thôi - anh nhân viên thu tiền trả lời.

Ông chồng há hốc miệng:

- Cắt rồi vợ tôi xài cái gì.

- Kêu bà ta xài đỡ cây đèn cầy vậy.

Có cái để hy vọng

Trên tuần dương hạm, lính mới say sóng mặt xanh nanh vàng, hỏi chỉ huy:

- Thưa sếp, vệt mờ mờ đằng kia có phải là bờ không ạ?

- Đó chỉ là đường chân trời thôi.

- Lạy Chúa! Còn hơn là không có gì.

Còn đau hơn

Bố của trò Vova bị cô giáo mời đến gặp. Khắp mình dán đầy bông băng, ông vừa lê bước vào đã nghe cô kể tội con mình: - Bác xem này! Em Vova vẽ con ruồi lên cái đinh trên bàn giáo viên. Tôi đập một nhát, chảy cả máu tay. - Trời ơi! Thế là còn nhẹ. Cô nhìn cái thân tôi xem, đây là hậu quả của việc nó vẽ mẹ nó trên đống thủy tinh đấy.- Úi chao!

 

Tóc vàng vào đường một chiều

Một sáng mát trời, cảnh sát giao thông chặn một thiếu nữ tóc vàng hoe lại vì cô này đang lao vun vút trên đường một chiều.

- Cô có biết là cô đang đi đâu không?

- Không! Nhưng tôi đoán có lẽ là nơi rất xấu bởi vì ai cũng đang rời khỏi chỗ đó.