Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ông ơi! sao cười?

Hồi đó lâu lắm rồi! có hai vợ chồng già nọ sống ven biển.

Một đêm nọ bọn cướp độp nhập vào nhà, chúng vẽ một vòng tròn giửa nền nhà, rồi bắt hai ông bà vào đứng trong đó, tên cầm đầu ra lệnh cho đàn em canh chừng nếu hai người mà lú chân ra khỏi vòng là chém. Trong lúc bọn cướp lục lọi thu lấy tiền vàng, bà đang run sợ lắm nhưng khi nhìn sang thì thấy ông lão cười cười bà cũng yên tâm nghĩ bụng chắc ông lảo đã có cách gì đó.

Khi bọn cướp bỏ đi thì ông bò ra đất mà cười, bà lão bèn hỏi " ông ơi! bộ ông có cách lấy lại tiền vàng cho mình hả?".

Ông lão trả lời " đâu có! tôi cười là vì khi nãy tôi lú chân ra khỏi vòng mà nó không thấy!?!?!?!

Vớt xác nhiều tiền hơn

Có hai anh chàng nọ là bạn thân với nhau, một ngày đẹp trời hai người cùng rủ nhau ra biển chơi.

Một người lay vai bạn:

- Ê mày thấy tấm biển kia không? Cứu người chết đuối được thưởng 100 đô kìa. Tao giả bộ chết đuối, mày cứu tao lên rồi lấy tiền chia nhau nha.

Nói xong, anh ta bèn nhảy ngay xuống biển. Được một lúc hụt hơi mà không thấy bạn cứu, anh ta la hoảng:

- Ê, sao không cứu tao, sắp chìm rồi cha nội!.

Người bạn trên bờ trả lời:

- Tao còn chờ, mày không thấy tấm biển khác có ghi: Vớt xác người chết đuối được thưởng 500 đô à?

Mèo mùa hạ

Trong tiết trời giá lạnh của mùa đông, Minh hỏi mẹ:

- Mẹ, chúng ta người nào cũng mặc bao nhiêu áo mà không thấy ấm, tại sao con mèo trên người chẳng mặc chiếc áo nào mà vẫn không bị chết rét?

Mẹ cười:

Con ngố lắm. Trên mình mèo có nhiều lông, có thể dày ngang với quần áo của chúng ta, thế còn cảm giác gì lạnh nữa?

Mấy tháng sau, một hôm mẹ đi làm về, thấy con mèo từ trong nhà chạy ra liền hốt hoảng kêu lên:

- Trời đất ơi, lông mèo rụng hết đi đâu rồi!

Minh từ trong nhà bước ra bình thản nói:

- Bây giờ thời tiết nóng lắm, da dẻ người mình còn chẳng chịu được. Con mèo có nhiều lông thế, chắc là nóng lắm nên con đã lấy kéo cắt trụi rồi.

Nhà vệ sinh trong suốt

Một phụ nữ trẻ người Anh quyết định sang Đức để du lịch dài ngày trong mùa hè nên trước đó cô đi tiền trạm để thực hiện hợp đồng thuê nhà.

Sau nhiều ngày tìm kiếm, cô phát hiện ra ngôi nhà xinh xắn của ông mục sư và quyết định ký hợp đồng thuê nhà với ông.

Sau khi trở về nước Anh để chuẩn bị, cô chợt nhớ là ngôi nhà của vị mục sư hình như không có phòng vệ sinh. Cô quyết định gửi e-mail cho ông mục sư để hỏi lại.

Nội dung bức thư như sau:

'Thưa mục sư, tôi là người phụ nữ đã ký hợp đồng thuê nhà của ông. Tôi rất ưng ý về ngôi nhà, tuy nhiên tôi nhớ không nhầm thì ngôi nhà đó bị thiếu W.C (Nhà vệ sinh). Tôi cần ông xác nhận điều này có đúng hay không? Kính chào ông!'.

Mục sư hồi âm lại cho nữ du khách:

'Thưa quý khách, tôi rất hân hạnh báo cho cô biết W.C cô cần tìm ở cách xa ngôi nhà cho thuê xấp xỉ 12 km. Đây là điều bất tiện đối với những ai có nhu cầu đến thường xuyên. Tuy nhiên khi đi đến nơi ấy, cô có thể mang theo món ăn điểm tâm. Cô có thể di chuyển bằng xe đạp, xe hơi, hay đi bộ cũng được nếu đủ sức khỏe và thời gian. Nhưng tốt hơn hết là cô nên đi đúng giờ để có chỗ ngồi và không làm phiền người khác.

Nơi đây có máy điều hòa không khí, rất dễ chịu. Trẻ em có thể ngồi cùng cha mẹ chúng, và mọi người có thể hát đồng ca. Khi bước vào cửa, cô sẽ được phát một tờ giấy. Những người đến trễ có thể sử dụng chung giấy của người bên cạnh. Khi ra về, các tờ giấy đó phải được trả lại để phân phát cho những lần sau.

Nơi đây có đặt máy khuếch đại âm thanh để người ta có thể nghe rõ những âm thanh bên trong. Thêm nữa, xung quanh còn có cửa kính đặc biệt để có thể nhìn rõ những người bên trong ở mọi tư thế.

Tôi hy vọng đã giải thích rõ mọi điều thắc mắc của cô. Kính chào cô và chúc một kỳ nghỉ tốt đẹp!”.

Hóa ra khi nhận được bức thư, ông mục sư không hiểu chữ viết tắt 'W.C' trong tiếng Anh là gì và nghĩ rằng nữ du khách người Anh muốn hỏi đến ngôi nhà thờ mang tên Wolls-Chapels gần đó.

Tài vẽ

Hai hoạ sĩ vỉa hè tại khu Đông Paris đang bốc phét với nhau về tài vẽ của mình. Người thứ nhất nói:

'Cậu biết không, đã có hôm mình vẽ một đồng franc lên vỉa hè. Nó giống đồng franc thật đến nỗi một người ăn mày suýt gãy móng tay khi cố cậy nó ra đấy'.

Người kia nói:

'Cũng được đấy. Nhưng cậu biết không, hôm qua tớ đã vẽ một đĩa xúc xích lên trên viên đá lát vỉa hè. Một con chó tưởng thật đã ăn hết nửa viên mới nhận ra không phải là thật'.