Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ông ơi! sao cười?

Hồi đó lâu lắm rồi! có hai vợ chồng già nọ sống ven biển.

Một đêm nọ bọn cướp độp nhập vào nhà, chúng vẽ một vòng tròn giửa nền nhà, rồi bắt hai ông bà vào đứng trong đó, tên cầm đầu ra lệnh cho đàn em canh chừng nếu hai người mà lú chân ra khỏi vòng là chém. Trong lúc bọn cướp lục lọi thu lấy tiền vàng, bà đang run sợ lắm nhưng khi nhìn sang thì thấy ông lão cười cười bà cũng yên tâm nghĩ bụng chắc ông lảo đã có cách gì đó.

Khi bọn cướp bỏ đi thì ông bò ra đất mà cười, bà lão bèn hỏi " ông ơi! bộ ông có cách lấy lại tiền vàng cho mình hả?".

Ông lão trả lời " đâu có! tôi cười là vì khi nãy tôi lú chân ra khỏi vòng mà nó không thấy!?!?!?!

Truyện cười dân gian

Chuông điện thoại reo:

- Alô! Làm ơn cho hỏi đây có phải nhà anh Phong không ạ?

- Đây không phải là nhà anh Phong anh gió nào cả mà là nhà anh Tuấn, chồng tôi. Cần gặp anh Tuấn có chuyện gì?

- Xin lỗi! Tôi nhầm số ạ!

- Không dám nhầm đâu! 'Bà' bắt máy thì bày đặt hỏi nhà anh Phong. Còn nếu chồng 'bà' bắt máy thì thỏ thẻ: 'Anh yêu đó hả, có nhớ em không?' chứ gì! Đừng hòng qua mắt 'bà' nhé (cúp máy).

Đục nước béo cò

Toán cướp bất ngờ đột nhập vào ngân hàng trong ngày đầu năm. Một số mở két lấy tiền, một số tên bắt khách hàng. Hai kế toán đang làm việc tại quầy phải úp mặt vào tường.

Bọn cướp lục lọi, lấy hết ví, lấy đồng hồ và những thứ có giá trị khác của mọi người. Khi mọi việc đang xảy ra thì chợt người kế toán thứ nhất dúi cái gì đó vào tay của người kia.

Vì không được nhúc nhích, người kế toán thứ hai thì thầm hỏi: 'Nè, cái gì đấy?'

Người kế toán thứ nhất đáp: 'Tớ trả cậu 50 đôla tiền nợ nhé'.

Ai cũng tự trọng, trừ một người

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng... Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp:

- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu.
- Chợt cụ sực nhớ ra: À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là...

Luật sư trung thực

Một nữ chuyên gia tư vấn bắt đầu tách ra thành lập doanh nghiệp riêng. Là một phụ nữ tỉnh táo và cần mẫn, chẳng mấy chốc bà đã làm doanh nghiệp của mình phát triển đến mức cần tuyển thêm một số luật sư để làm nhân viên tư vấn.

Bà bắt đầu phỏng vấn ứng viên đầu tiên:

- Tôi chắc rằng anh cũng hiểu, trong một môi trường làm việc như thế này, sự chính trực của mỗi cá nhân là cực kỳ quan trọng. Hãy cho tôi biết, anh có phải một luật sư trung thực không?

- Trung thực? - Ứng viên thốt lên. - Hãy để tôi kể cho bà nghe một câu chuyện để chứng minh điều đó. Tôi trung thực đến mức cha tôi cho tôi vay 15 nghìn đôla để theo học trường luật và tôi đã trả sòng phẳng đến từng xu khi tôi tham gia tranh tụng vụ kiện đầu tiên.

- Ấn tượng đấy… - Bà chủ tương lai nhận xét. - Còn vụ kiện đó là về cái gì vậy?

Viên luật sư lúng túng một giây rồi thừa nhận:

- Cha tôi kiện tôi để đòi lại tiền.