Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Phân biệt tinh tế

- Quan tòa: Jerry Bowden, anh bị buộc tội là đã lái xe trong tình trạng say rượu . Anh có gì để bào chữa không?
- Bị cáo: Tôi vô tội! Tôi có năng khiếu phân biệt tinh tế. Chính nó cho tôi biết không hề say mà chỉ hơi thấm men.
- Quan tòa: Tòa án tôn trọng năng khiếu phân biệt tinh tế của anh. Tòa không phạt anh một tháng tù giam mà chỉ 30 ngày tù thôi.

Đo tinh trùng

Một ông lão đến bệnh viện nhờ bác sĩ đo số lượng tinh trùng. Bác sĩ đưa ông một cái chai nhỏ và dặn: 'Ông mang chai này về nhà và ngày mai trở lại với mẫu thử tinh dịch'.

Ngày hôm sau, ông lão 85 tuổi trở lại với cái chai trống không. Ngạc nhiên, bác sĩ hỏi:

- Sao ông không mang mẫu thử đến đây?

Ông lão từ tốn trả lời:

- Đầu tiên, tôi thử bằng tay trái nhưng không được. Sau đó, tôi lại dùng đến tay phải nhưng cũng không khá hơn. Rồi tôi lại nhờ vợ tôi giúp đỡ. Bà ấy dùng cả tay phải lẫn tay trái cũng đều thất bại, đến nỗi bà ấy phải dùng cả cái miệng móm mém nhưng cũng chẳng có gì xảy ra. Thậm chí, bà hàng xóm còn dùng cả hai tay, rồi đến kẹp nó giữa hai chân mà kết quả vẫn như vậy.

Bác sĩ ngạc nhiên: 'Ông nhờ cả hàng xóm nữa à?'

- Vâng! Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng cũng chẳng thể mở được cái nút chai.

Nhớ vợ quá

Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt: 'Bồi bàn đâu?'

- Thưa có tôi!

Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn:

- Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét!

- Thưa…

Ông ta gạt ngang:

- Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt!

- Ồ!

Ông ta nói luôn:

- Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá!

- Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ?

Không trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn:

- Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ “bo” hậu hĩnh!

Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè:

- Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không?

Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng:

- À, phải thêm thế này nữa chứ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng… mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như: “Đấy! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao?”, “Ông đi đâu giờ này mới về? Ông có biết khuya rồi không?”, “Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi!”, “Ông có tôi là sướng như tiên đấy'...

Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi:

- Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ?

Bỗng người khách bật khóc nức nở:

- Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá!

Ông ấy đã thực lòng

- Quan hệ giữa cậu và ông bố vợ ra sao?

- Rất tốt! Chúng tôi hợp nhau, trừ một lần duy nhất, tôi không hiểu ý ông ấy.

- Lần nào vậy?

- Lúc tôi xin cưới, ông ấy can ngăn và nói vì rất thương tôi, thế mà tôi đã không tin ông ta.

Nhật ký một ông chồng (Phần 1)

Chàng trai ấn tượng nhất với tài chế biến món ăn của vợ.

Em thân yêu!

Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh. Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!

Anh thấy mình phải có trách nhiệm, vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộn và ngẫu hứng tới vô biên.

Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi 'cái em múc ra từ nồi' là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.

Để ăn với thứ dinh dưỡng 'lai tạo' ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống hai lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy.