Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Phòng xa

'Hôm qua, tớ đã nói tất cả những suy nghĩ thật sự của tớ về sếp với sếp', một anh chàng kể với bạn.

- Cậu liều thật! Tớ đã đoán được phản ứng của sếp cậu như thế nào rồi.

- Tớ cũng biết điều đó chứ! Và tớ đã có chuẩn bị trước.

- Như thế nào?

- Tuần trước, tớ đã đi xin việc ở công ty khác.

Thi nói khoác

Một hôm được nghỉ, bốn quan họp nhau đánh chén, nhân lúc cao hứng liền mở cuộc thi nói khoác. Quan thứ nhất nói:
- Tôi còn nhớ, ngày tôi trọng nhậm ở huyện nọ, tôi được trông thấy một con trâu to lắm, nó liếm một cái hết cả sào mạ!
- Quan thứ hai nói: Thế đã lấy gì làm lạ. Tôi còn trăm thấy một sợ giăng thừng gấp mười cái cột đình làng này!
- Quan thứ nhất biết ông kia nói lỡm mình, bèn chịu thua và giục quan thứ 3 lên tiếng.
- Quan thứ ba nói: Tôi đã từng thấy một cây cầu dài lắm, đứng đầu này không thể trông thấy đầu kia. Chỉ biết rằng có hai bố con nhà nọ, kẻ ở bên này, người ở bên kia, mà chẳng bao giờ gặp nhau được. Lúc ông bố chết, người con nghe tin, vội vã sang đưa đám ma, nhưng kia qua cầu sang đến nơi thì đã đoạn tang được ba năm rồi.
- Đến lượt quan thứ tư: Thế kể cũng đã ghê đấy.Nhưng tôi lại còn trông thấy 1 cái cây cao khiếp lắm! Cứ biết rằng trứng chim ở ngọn cây rơi xuống mới đến nữa chừng, chim đã nở đủ lông đủ cánh đã bay đi rồi.
- Quan thứ ba hiểu ý muốn nói cây dùng để làm cái cầu mình nói nên đành chịu thua.
- Bốn ông quan đắt ý, vỗ đùi cười ha ha. Bỗng có tiếng thét thật to làm các quan giật bắn người:
- Đồ nói láo cả! Lính đâu? Trói cổ chúng nó lại cho ta!
- Các quan sợ rung cầm cập ngơ ngác nhìn trước nhìn sau xem ai, thì té ra Anh lính hầu. Lúc ấy các quan mới lên giọng:
- Thằng kia, mày định trói ai thế?
- Bẩm quan, con thấy các quan thi nhau nói khoác thì con cũng nói khoác chơi đấy ạ!

Cân nhắc nhu cầu

Có 3 nhà du hành vũ trụ chuẩn bị lên tàu con thoi phóng lên mặt trăng. Theo qui định mỗi người chỉ được mang theo 100 kg phục vụ nhu cầu cá nhân.

- Tớ mang theo vợ tớ - Nhà du hành thứ nhất nói

- Tớ thích đọc sách, tớ mang sách đi - Người thứ hai nói.

- Tớ nghiện xì gà, tớ mang xì gà đi - Người thứ ba nói.

Ngày rời khỏi mặt đất, mọi người đều mang theo những thứ mình thích. Sau khi thám hiểm 3 năm trở về. Tàu hạ cánh an toàn, các phóng viên, nhà báo lao đến chân cầu thang quay phim chụp ảnh.

Người thứ nhất ra khỏi tàu cùng bà vợ dẫn theo ra 3 đứa trẻ con và một đứa bế trên tay. Người thứ hai ra khỏi tàu với đôi kính cận dày cộp, mang trong đầu rất nhiều tri thức như một học giả. Người thứ ba hớt hải chui ra khỏi tàu tay cầm điếu xì gà to tướng, xô các phóng viên ra hỏi:

- Ai có lửa không cho tôi xin?

Dũng cảm không phải là liều lĩnh mù quáng

Bên hồ cá sấu, ba viên sĩ quan đang tranh cãi xem lính của ai dũng cảm hơn. Vị thứ nhất ra lệnh cho người lính của mình:

- Hãy bơi qua cái hồ này!

Anh lính ái ngại tuân lệnh và bơi thật nhanh qua hồ, thoát hiểm.

Chẳng mảy may ấn tượng, sĩ quan thứ hai hét lên với cấp dưới của mình:

- Nhảy xuống hồ và trụ lại đó 10 phút!

Mặt dù rất sợ nhưng anh lính cũng miễn cưỡng làm theo lệnh trên. Sau 10 phút đánh nhau với đàn cá sấu, anh ta may mắn lên được bờ.

Viên sĩ quan thứ ba lên tiếng với người lính của mình:

- Hãy nhảy xuống đi và chứng minh là anh dũng cảm hơn họ!

Người lính này tiến lên dằn từng tiếng vào mặt đám sĩ quan:

- Tôi có thể xuống hồ và giết sạch lũ cá sấu, nhưng đó là một mệnh lệnh ngu ngốc, một sự hy sinh vô nghĩa. Tôi - không - xuống!

Vị sĩ quan thứ ba mỉm cười trước sự ngạc nhiên của hai người kia:

- Tôi cho rằng anh ta mới thực sự là dũng cảm!

Vợ chồng ngành xuất bản

Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện từ chuyện yêu đương gia đình, bè bạn, nghề nghiệp.

Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:

- Sách mới cho nên phải đắt tiền.

Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:

- Hôm nay xuất bản lần đầu tiên.

Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:

- Anh còn tái bản nhiều lần nữa.

Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:

- Em để cho anh giữ bản quyền.

Vài năm sau. Cô vợ đọc:

- Sách đã cũ rồi phải không anh.Sao nay em thấy anh đọc nhanh.Không còn đọc kỹ như trước nữa.Để sách mơ thêm giấc mộng lành.

Anh chồng ngâm:

- Sách mới người ta thấy phát thèm.Sách mình cũ rích, chữ lem nhem.Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc.Đọc tới đọc lui, truyện cũ mèm.

Cô vợ thanh minh:

- Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay.Đọc hoài vẫn thấy được bay bay.Đọc xong kiểu này, rồi kiểu khác.Nếu mà khám phá sẽ thấy hay.

Anh chồng lầu bầu:

- Đọc tới đọc lui mấy năm rồi.Cái bìa sao giống giấy gói xôi.Nội dung từng chữ thuộc như cháo.Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi.

Gã hàng xóm hắng giọng sang:

- Sách cũ nhưng mà tui chưa xem.Nhìn anh đọc miết thấy cũng thèm.Cũng tính hôm nào qua đọc lén.Liệu có trang nào anh chưa xem?