Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Phương pháp sư phạm

Ngày xửa ngày xưa, một hôm thầy giáo bước vào lớp, quần áo xộc xệch, mặt mũi hằm hằm khiến cả lớp rất lo lắng.

Vừa đi tới cửa, thầy cúi xuống rút chiếc dép phải rồi ném bay vèo xuống góc trái cuối lớp. Cả lớp co rúm người. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném xuống góc phải. Học sinh hoảng hồn.

Tiến lại gần bảng, thầy hỏi:

- Thế nào, các cô, các cậu có sợ không?

- Thưa thầy... sợ... sợ lắm ạ! Cả lớp đồng thanh.

- Thế nhưng vẫn chưa sợ bằng đại chiến thế giới lần thứ hai đâu. Các em lấy bút, vở ra học bài mới: 'Đại chiến thế giới lần thứ hai'.

Chung thủy

Linh hồn của hai vợ chồng nhà nọ sau khi chết bay lên thiên đàng. Thánh Pierre ra mở cửa đón họ. Ngài thông báo với họ rằng:

'Các con, trên này có một tục lệ dành cho những linh hồn đã có gia đình. Trong đời cứ mỗi lần ai đó không chung thủy với bạn đời của mình thì sẽ bị kim đâm một lần'.

'Nhưng làm thế nào ngài biết được những lần không chung thủy của chúng con', người vợ hỏi.

'Câu hỏi ngốc nghếch quá. Đã có các gương thần giúp ta', thánh Pierre mỉm cười và chỉ ra phía sau ngài.

Người vợ xung phong xem lại quá khứ của mình trong gương thần trước. Sau khi bị đâm kim 5 lần, bà ta quay lại hỏi: 'Chồng con bị đâm mấy lần và ông ấy đâu rồi?'

'Ông ta đang nằm trên bàn máy may', thánh trả lời.

Hành hạ

Bố hỏi con gái: 'Thế anh ta có giàu không?'. cô con gái trả lời: ' Không ạ, anh ấy không có nhà riêng, không xe máy, cha mẹ già yếu, nhưng con vẫn quyết định lấy làm chồng'.

- Con rất yêu anh ta, phải không?

- Vâng ạ.

- Thế thì đừng hành hạ người ta thêm nữa.

Tiến bộ

- Bố: Con trai, HKII có tiến bộ hơn HKI rồi. Kỳ 1 con là đứa xếp cuối cùng của lớp, nhưng kỳ 2 con đã tiến bộ hơn.
- Con: Con cảm ơn bố. Con cũng phải cảm ơn Linh nữa chứ!
- Bố: Sao vậy con?
- Con: Vì nhờ Linh HKII chuyển tới mà con được lên vị trí số 2 tính từ cuối sổ tính lên.
- Bố: Ốiii…ối

Khi con tàu chìm

Vì đã được thông báo là con tàu sẽ chìm trong vòng 15 phút nữa, các thuyền viên bắt đầu hoảng loạn. Thuyền trưởng đứng lặng yên một mình và không nhúc nhích trên đài chỉ huy.

Hình như ông ta không nhận ra cái nguy cơ khủng khiếp đang đe dọa con tàu. Một thủy thủ bơi rất giỏi lên gặp thuyền trưởng và nói: “Xin lỗi thuyền trưởng, xin ngài cho biết từ đây vào đất liền gần nhất là bao xa?”

Thuyền trưởng nói: “À, khoảng hai dặm thôi”.

Mặt người thủy thủ tươi tỉnh hẳn lên với nụ cười và tiếp tục nói: “Thưa ông, về hướng nào ạ?”

Vì lúc đó sóng gầm to thuyền trưởng không nghe thấy câu hỏi nên người thủy thủ nhắc đi nhắc lại, cố nói cho thật rõ.

“Về hướng Bắc ạ? Hướng Nam, hướng Đông hay hướng Tây?”

Thuyền trưởng trả lời với giọng buồn thiu: “Hướng đi xuống”.