Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Quả nhiều C

- ĐĐ: Bà có biết quả nào có nhiều “C” ko?
- TVH: Quả cóc!
- ĐĐ: Why?
- TVH: Vì cóc có hai chữ “C” lận mà.


Anh nghĩ lầm rồi!

Một anh chàng tắm tiên trong hồ nước vắng vẻ, định lên bờ thì phát hiện ra bên cạnh đống quần áo của mình có một cô gái xinh đẹp. Bí quá, chàng trai lặn xuống đáy hồ tìm được một cái xô mà ai đó đã vứt bỏ, úp ra đằng trước và hùng dũng đi lên. Đến gần cô gái, anh ta đánh tiếng:

- Cô gái ơi, em đang đọc gì thế?

Cô gái hoảng hốt nhìn cái xô:

- À... không... tôi nghĩ rằng... 

- Thế em có đoán được tôi đang nghĩ gì không?

Nói đoạn chàng liếc đầy ngụ ý vào đống quần áo. Mặt cô gái tiếp tục đỏ dần lên, sau vài giây lưỡng lự, cô trả lời thẳng vào câu hỏi:

- Anh nghĩ rằng chiếc xô có đáy phải không?

Lý do li dị

Có hai vợ chồng được mọi người đánh giá là rất đẹp đôi. Chồng giàu có, đẹp trai, lịch sự, vợ xinh đẹp nết na.

Vì thế mọi người đều rất ngạc nhiên khi thấy một ngày kia họ dẫn nhau ra toà li hôn. Quan toà liền căn vặn lý do tại sao ly hôn nhưng cả hai cứ đỏ mặt mà không dám nói.

Sau khi bị quan toà hỏi mãi mà không biết trả lời như thế nào. Chị vợ liền mượn một cây bút của quan toà và xin được phép viết ra giấy. Sau khi cố gắng viết, chị đưa cho lại cho quan toà. Viên quan toà à lên một tiếng và phán đồng ý cho hai vợ chồng ly dị.

Sau khi kết thúc phiên toà, quan toà trao lại cho viên thư ký một tờ giấy trắng và một cây bút bị gẫy ngòi.

Truyện cười dân gian

Hai ông đứng trên bãi biển ngắm cảnh, xa xa có một đám người khoả thân đang đùa giỡn với sóng nước.

- Thật chẳng giống ai, đúng là đồi phong bại tục, nhà nước cần phải có biện pháp cấm họ mới được - một trong hai ông giận dữ hét.

- Xem ra ngài là một nhà nghiên cứu đạo đức - người kia góp chuyện.

- Không phải, tôi là nhà sản xuất áo tắm.

Bé cái lầm

Thánh Peter đứng trước cổng thiên đàng để đón chào linh hồn những người mới đến. Ngài trông thấy Đức Jesus đang đi đến bèn ra dấu thu hút sự chú ý của Đức Chúa.

- Con có chút việc phải đi. Người có thể trông chừng giùm cánh cổng này không ạ?

- Được! Nhưng ta phải làm gì?

- Chỉ cần tìm hiểu những người đến đây, hỏi về hoàn cảnh gia đình họ, cuộc sống của họ. Sau đó quyết định họ có xứng đáng được vào thiên đàng không.

- Nghe thú vị nhỉ đấy. Được, để ta làm cho. - Chúa phán.

Thế là thánh Peter ra đi và Chúa Jesus đứng canh cổng. Người đầu tiên xuất hiện trước cổng thiên đàng là một ông lão già nua, loà dở. Đức Jesus gọi ông lão ngồi vào bàn kiểm tra và ngồi đối diện với ông. Nhìn chăm chú vào ông lão, Đức Jesus hỏi:

- Ông sinh sống bằng nghề gì?

- Tôi làm nghề thợ mộc. - Ông lão trả lời.

Đức Jesus nhớ lại cuộc sống của ngài khi còn ở trần gian và hỏi tiếp:

- Ông có gia đình không?

- Có! Tôi có một đứa con trai,nhưng đã lạc mất nó.

Đức Jesus ấn tượng mạnh hơn:

- Ông lạc mất con trai à? Ông có thể kể tôi nghe về con trai ông không?

- Nó có vài cái lỗ ở tay và chân.

Đức Jesus ấn tượng mạnh đến nỗi không thốt nên lời, chỉ có thể nghe tiếng ngài thì thầm:

- Cha đó ư?

Cụ già cũng xúc động không kém, giọng cụ khàn đi vì xúc động:

- Pinochio đó phải không con?