Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Quảng cáo chọc ngoáy

Biển quảng cáo của một hãng xe hơi gắn trên xa lộ: 'Xe hơi của chúng tôi tăng tốc cực nhanh, vận tốc cực lớn'.

Hôm sau, bên cạnh đó xuất hiện quảng cáo của hãng đối thủ:

'Còn xe của chúng tôi thì không vội vàng đưa khách hàng của mình lên thiên đường như vậy'

Điệp viên lãnh cảm

Sau một thời gian dài luyện tập, 3 điệp viên phải chịu thử thách cuối cùng về cám dỗ tình dục trước khi được cử làm một nhiệm vụ tối mật.

Trước mặt 3 điệp viên, vị tướng tình báo nói:

- Các anh đều là những điệp viên giỏi. Nay tôi muốn các anh có một thử thách cuối cùng về sự chịu đựng cám dỗ tính dục. Giờ các anh hãy ra ngoài và khi tôi gọi tên ai thì người đó vào.

Ba điệp viên tuân lệnh ra ngoài chờ.

- Joseph!

Điệp viên Joseph bước vào phòng, được yêu cầu cởi hết quần áo và đeo một chiếc chuông nhỏ vào cái 'ấy'. Một belly dancer bước ra và bắt đầu uốn lượn xung quanh với những động tác khêu gợi.

- Ting! - Chiếc chuông nhỏ rung lên sau khi người điệp viên nín nhịn được 3 phút.

- Tôi rất tiếc, Joseph, anh đã không vượt qua được sự cám dỗ này, anh hãy đi tắm đi! Tiếp tục, Igor! - vị tướng nói.

Igor bước vào và tương tự, đeo chiếc chuông nhỏ vào chỗ ấy. Belly dancer bước ra và xoay vòng quanh anh, bắt đầu cởi chiếc áo ngực sau màn uốn éo...

- Ting!

- Ồ, anh Igor, ta rất tiếc, anh đã không vượt qua được sự thử thách này, anh hãy đi tắm đi!

Đến lượt điệp viên David. Vũ công múa vòng quanh, cởi chiếc áo ngực, tụt nốt cả chiếc quần lót nhỏ xíu, thực hiện tất cả các màn trình diễn bốc lửa nhất suốt nửa giờ đồng hồ. Không thấy tiếng chuông nào cả. Vị tướng mỉm cười:

- Điệp viên David, xin chúc mừng anh! Anh đã vượt qua được thử thách cuối cùng, anh sẽ được nhận nhiệm vụ vinh dự này. Giờ anh hãy đi tắm cùng Joseph và Igor đi.

- Ting! Ting!...

Miễn trả lại

Vị linh mục nói với bố cô dâu: 'Khi cầm tay con gái đưa cho chú rể, ông nên nói một câu thật ý nghĩa nhé!'

Ông bố vợ vốn là chủ tiệm tạp hóa, khi cầm tay con gái đưa cho con rể đã nói:

- Nhận rồi miễn trả lại nhé!

Chuyện thời đại thông tin

Câu chuyện sau đây được ghi lại nguyên xi từ phòng hỗ trợ khách hàng của hãng WordPerfect. Nhân vật chính đã bị đuổi việc nhưng đang kiện hãng theo điều khoản 'Chấm dứt hợp đồng không có lý do'.

- Đây là phòng chăm sóc khách hàng hãng WordPerfect! Tôi có thể giúp gì được cho ngài?

- Vâng, tôi gặp rắc rối với phần mềm WordPerfect. Tôi đang gõ thì đột nhiên tất cả chữ nghĩa biến mất.

- Biến mất? Thế màn hình của ông bây giờ nom ra sao?

- Chẳng có gì cả! Trống trơn! Nó không hiển thị bất cứ chữ nào khi tôi gõ.

- Ông vẫn còn ở trong chương trình WordPerfect hay thoát ra ngoài rồi?

- Làm sao biết được cơ chứ!

- Ông có nhìn thấy dấu nhắc C: trên màn hình không?

- Dấu nhắc C: là cái gì vậy?

- Thôi, bỏ qua! Ông có thể di chuyển con trỏ quanh màn hình không?

- Không có con trỏ nào hết. Tôi chẳng bảo cậu rồi là gì đấy, máy không nhận bất cứ lệnh nào cả.

- Thế monitor của ông có đèn báo nguồn không?

- Monitor là gì cơ?

- Hừm! Nó là một thiết bị có màn hình, trông giống cái máy thu hình. Nó có cái đèn nhỏ để báo đang ở chế độ hoạt động không.

- Tôi không biết!

- Thế thì, nhìn vào đằng sau monitor và tìm dây cấp nguồn của nó. Ông nhìn thấy chưa?

- Thấy rồi!

- Tốt! Hãy lần theo sợi dây điện đến phích cắm. Nó có nằm trong ổ điện không đấy?

- Có!

- Ngài lưu ý cho, sau monitor có tới 2 sợi cáp chứ không phải chỉ có một đâu nhé! 

- Không! Làm gì có!

- Nhất định là phải có chứ. Ngài xem lại coi.

- À, tôi thấy rồi!

- Một cáp là cáp điện đã kiểm tra rồi. Ngài hãy lần theo cáp còn lại xem nó có cắm chặt vào CPU không.

- Tôi không với tới được.

- Thế thì ngài quan sát kỹ xem giắc cắm đã ổn chưa.

- Không nhìn thấy gì cả.

- Thử quỳ xuống và cúi người hết cỡ về phía trước xem!

- Không phải tại góc nhìn. Tôi không nhìn thấy gì vì ở đây tối quá.

- Tối?

- Phải! Đèn văn phòng tắt hết rồi và nguồn sáng duy nhất bây giờ là ánh sáng bên ngoài chiếu qua cửa sổ.

- Thế thì bật đèn lên!

- Không được!

- Tại sao không?

- Mất điện rồi!

- Mất điện? À, thế là mọi chuyện giải quyết xong. Ông còn giữ hộp xốp, bản hướng dẫn và các thứ để đóng gói chiếc máy không?

- Còn! Để làm gì vậy?

- Ông hãy rút giắc cắm, đóng gói chiếc máy lại đúng như lúc mua nó rồi mang tới nơi đã bán máy cho ông.

- Tệ thế sao?

- Vâng, tôi e là như vậy.

- Được rồi, thế tôi sẽ nói gì với cửa hàng?

- Hãy bảo họ rằng ông ngu ngốc tới mức không xài nổi máy tính.

Kẹt quá sâu

Một cô gái trẻ bị lạc cả ngày trong rừng sâu, mãi đến đêm mới vẫy được một chiếc xe tải để xin đi nhờ về thành phố.

Gã lái xe yêu cầu cô phải cởi bỏ hết quần áo mới cho đi nhờ. Vì quá lo sợ bị thú dữ tấn công nên cô đánh liều cởi bỏ quần áo để leo lên xe. Đi được một quãng, chiếc xe bị lao xuống vực. Cô gái may mắn chui được ra khỏi xe còn gã lái xe bị mắc kẹt ở lại. Trong lúc cô gái đang không biết xoay sở thế nào thì gã lái xe hắng giọng:

- Này cô kia! Cô còn đứng đấy làm gì? Không mau đến đồn cảnh sát kêu người ta cứu tôi?

- Nhưng...nhưng tôi không thể đi đâu được với bộ dạng thế này - Cô gái rụt rè đáp

Loay hoay một hồi, gã lái xe tháo được một chiếc giày và đưa cho cô gái. Cô dùng nó để che chỗ nhạy cảm nhất rồi hớt hải chạy đến đồn cảnh sát địa phương.

- Cứu...cứu anh ấy với! Anh ấy bị...bị kẹt rồi - Cô gái vừa thở vừa cầu cứu.

Viên cảnh sát nhìn một lúc vào chiếc giày rồi lắc đầu:

- Kẹt sâu thế này thì không cứu được nữa đâu!