Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Sai lầm từ đâu?

Tù trưởng Cherokee ngồi trong lều ở trong khu bảo tồn dành cho người da đỏ, hút tẩu thuốc và nhìn chằm chằm về phía 2 viên chức của chính phủ được cử tới để phỏng vấn ông ta.

- Tù trưởng Hai đại bàng! - Một viên chức nói - Ngài đã quan sát người da trắng qua nhiều thế hệ, ngài đã chứng kiến cuộc chiến tranh của người da trắng, đã sử dụng các sản phẩm của họ và cũng chứng kiến hết các tiến bộ cũng như khó khăn mà họ gặp phải.

Tù trưởng gật đầu. Viên chức tiếp tục:

- Theo ý ngài thì người da trắng đã đi lầm đường lạc lối ở chỗ nào, qua những sự kiện gần đây?

Tù trưởng nhìn chằm chằm vào các viên chức của chính phủ một phút, rồi từ tốn đáp:

- Khi người da trắng tìm thấy mảnh đất này, thì người da đỏ đang thống trị nó.

* Không có thuế má!* Không có nợ nần.!* Đầy trâu bò!* Đầy hải ly!* Phụ nữ làm việc!* Thầy thuốc chữa bệnh miễn phí!* Đàn ông da đỏ đi săn bắn và câu cá suốt ngày!

Tù trưởng mỉm cười, thêm:

- Người da trắng quả là thiển cận khi nghĩ rằng họ có thể cải thiện một hệ thống như vậy.

Không để lại tang chứng

Bốn cô gái dự cuộc thi tuyển thư ký, đề bài như sau: "Một vị khách, sau khi làm việc với giám đốc, lúc ra về đã để quên trên bàn một phong bì tiền. Người thư ký cần phải xử lý như thế nào?".

- Các bài thi làm xong, giám đốc lần lượt đọc các phương án. Bài thứ nhất viết: "Tôi sẽ tìm người khách đó và trả lại họ".

- Người ta có quên đâu mà trả lại, bài này hỏng.

- Tiếp đến bài thứ hai: "Nộp vào quỹ công đoàn".

- Ô hay, thế là được của miền xuôi, đem nuôi miền ngược à! Hỏng.

- Bài thứ ba, khá hơn một chút: "Tôi sẽ đưa cho giám đốc, làm tiền tiêu riêng".

- Hừ, Nói toạc ra thế ư? Lộ liễu quá!

- Bài thứ tư, tờ giấy trắng tinh. Giám đốc ngạc nhiên hỏi chủ của tờ giấy này: Sao, cô không trả lời được à?

- Cô gái nhanh nhảu đứng dậy, đến ghé sát vào tai ông giám đốc: Thưa sếp, em hành động như bài thứ ba ạ, nhưng sẽ không lưu lại bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến số tiền đó.

- Cô này khá! Duyệt!

Không bắt chước nổi

Có anh chàng kia, vốn ngốc đại là ngốc, mà lại phải đi làm rể nên trong bụng rất lo. Biết tính con, nên trước khi đi bố mẹ gọi vào dặn dò.

- Ở rể thì khó gì mà ngại. Chỉ cần bố vợ làm gì thì mình làm nấy, cho khỏi mất lòng ông là được.

Anh ta nghe nói vững dạ vội khăn gói đi sang nhà vợ. Hôm ấy cũng ngồi ăn cơm với bố vợ, thấy bố vợ gắp thịt, anh cũng gắp thịt; bố vợ chấm rau cũng chấm rau, bố bợ cầm đũa tay trái anh cũng đổi đũa sang tay trái. Bố vợ vô ý đánh vãi mấy hạt cơm ra chiếu, anh cũng bỏ mấy hạt cơm ra chỗ mình ngồi. Bố vợ đang ăn canh miến thấy thế không nhịn cười được, bật phì cười, nào ngờ bị sặc. Một sợi miến lòng thòng thò ra ngoài lỗ mũi. Anh ta nhìn bố vợ, ngẩn người ra, rồi đứng dậy chắp tay vái dài:

- Thưa thầy, mấy trò khác thì con còn cố được, chứ trò này thì con xin chịu!

Nhắn tin

Đen: Ê mày, mai nhớ đem trả tao cuốn truyện

Nâu: Ờ. Mà tao hay quên. Mày nhắn tin nhắc tao đi!

Đen: Cũng được. Khoảng mấy giờ?

Nâu: 2 giờ chiều!

Đen: Ok. Vậy 1 giờ chiều mai mày nhắn tin nhắc tao nhắn mày nha :D

Nâu: (bức tai bức tóc)

Huấn luyện tốt

Nhà bác học nuôi 2 con chuột, huấn luyện chúng mỗi lúc thèm ăn thì bấm một cái nút nhỏ. Cuối cùng cũng thành công. Một ngày nọ, 2 con chuột nói chuyện với nhau:

- Mày thấy không, mình đã huấn luyện được gã đó, mỗi lúc bấm nút là lại đem đồ ăn đến cho mình!