Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Sai một câu

Ra khỏi phòng thi…
- A: Lúc nãy cậu làm bài ra sao?
- B: Tao sơ ý làm sai 1 câu. Buồn quá!
- A: Làm sai 1/10 câu là tốt rồi. Chắc cậu sẽ 9 điểm đấy!
- B: Thôi đi! Vì trong bài làm của tớ, tớ chỉ giải 1 câu thôi.
- A: !!!

Không ai ăn cắp trừ ông nhà văn từ Paris đến

Nhà văn Victor Hugo đã bị trộm mất con ngựa trong lúc đang cao hứng tìm ý tưởng.

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng... Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một 'quái vật' rồi khẽ đáp:

- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu.

- Chợt cụ sực nhớ ra: À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là...

Truyện cười dân gian

Vợ: 'Trước kia anh hết sức tốt, hết sức ân cần với em. Giờ thì anh hay nổi nóng, chắc anh đã có bồ rồi nên cũng chẳng buồn đem tiền về nhà nữa'.

Chồng: 'Lỗi tại anh cả! Bắt đầu từ nay anh xin sửa đổi, có điều em cũng nên xóa phẳng hết những nếp nhăn trên mặt và cho thân hình thon thả lại như xưa nhé!'.

Thoát chết nhờ làm thợ sơn

Một bác sĩ mới ra trường nói với vợ bệnh nhân: 'Bà gọi cho tôi muộn quá, rất tiếc là ông nhà đang hấp hối. Bà xem, hai bàn tay ông đã xám lại'.

- Nhưng thưa bác sĩ, chồng tôi là thợ sơn, lúc nào tay ông ta cũng như vậy!

Bác sĩ trẻ thở phào:

- Ra thế, may quá! Nếu ông nhà không làm nghề thợ sơn thì chắc đã chết rồi!

Ai cũng tự trọng, trừ một người

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng... Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp:

- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu.
- Chợt cụ sực nhớ ra: À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là...