Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Sáng mắt nhờ vợ

Sau ngày cưới không bao lâu, cô vợ nấu cho chồng món mì bò kho, anh chồng ăn xong nhưng trong bát còn dư nhiều cà rốt.

Thấy vậy cô vợ hỏi dồn:

- Em nấu nhiều cà rốt để anh anh tốt cho mắt, sao không ăn hết đi hả?

- Ồ em ơi, từ ngày lấy nhau đến giờ anh 'sáng mắt' ra nhiều lắm rồi!

Chuyện họp hành

Trong cuộc họp, một vị giáo sư chuẩn bị thuyết trình thì ở dưới ồn ào quá.

Ông không chịu được bèn nói:

– Mả cha các đồng chí...

Hội trường bắt đầu im ắng một chút nhưng vẫn khá ồn.

Ông nói tiếp:

– Mả ông các đồng chí...

Hội trường im ắng dần. Còn một số người vẫn tiếp tục nói như không nghe thấy gì.

Vị giáo sưu lại tiếp:

– Mả cụ các đồng chí...

Cuối cùng thì toàn bộ hội trường im phăng phắc. Thấy vậy ông mới đủng đỉnh nói:

– ... đều bị bọn giặc giày xéo trong chiến tranh... Hôm nay chúng ta trao đổi về tội ác của bọn giặc trong chiến tranh đối với nhân dân ta.

Việc học

Lúc bé, nghỉ học là chuyện lạ. Lớn lên mới biết, chuyện lạ là đi học.

Lúc bé, tưởng đến trường là phải học. Lớn lên mới biết, đến trường còn được ngủ.

Lúc bé, tưởng thi xong là hết. Lớn lên mới biết , sau thi còn có thi lại.

Lúc bé , tưởng điểm 10 mới là giỏi. Lớn lên mới biết, chỉ 5 thôi đã quý lắm rồi.

Lúc bé, tưởng càng học càng giỏi....

Lớn lên mới biết, càng học càng ngu

Dài gấp ba lần

Sau bài thuyết trình, tổng giám đốc cáu kỉnh nói với cô thư ký:

- Tại sao cô chuẩn bị bài phát biểu dài thế kia chứ! Đã dặn viết ngắn gọn thôi, có thấy người ta ngáp và ngủ gật không?

- Vâng... em xin lỗi. Tại vì em trót kẹp nhầm cho sếp cả ba bản copy của cùng một bài.

Toi mất bình rượu

Có ông lão nghiện rượu biết nhà thông gia ở quê vẫn cất được rượu lậu ngon lắm nên lập tâm về chơi để được uống thỏa thích.

Chẳng may ông thông gia đi vắng, bà thông gia thết cơm, nhưng không dám đem cái hũ rượu lậu ấy ra.

Ông lão đêm nằm trong bụng vẫn lăm le tính rằng chắc ngày mai ông thông gia về, hẳn được rượu ngon uống.

Xưa nay nhà quê lấy đâu làm rộng rãi. Ông này nằm gian nhà ngoài, giáp liền ngay với buồng bà chủ nhà nằm. Đêm, bà chủ nhà đi tiểu vào cái nồi đinh, nhân có khách nằm gần đấy, mà tương “lố tố” ra thì e bất lịch sự, cho nên cứ phải nín hơi, thót bụng lại, cho nó “ri rỉ” ra mà thôi.

Ông lão nằm nhà ngoài, nghe thấy nước đâu chảy “tong tỏng”, tưởng trong nhà đương cất rượu, mới lẩm bẩm rằng:

- Ừ, có thế chứ! Rượu còn đương cất, chắc ngày mai ta được nếm hẳn thôi!

Bà chủ nhà ở trong kia nghe thấy, phì nực cười, bật hơi, nó mới toé ra “tồ ồ ồ tồ tồ” một tràng dài. Ông này tưởng hũ rượu vỡ, vội vàng vỗ đùi mà nói rằng:

- Thôi xong, hoài của! Hũ rượu vỡ mất rồi! Thế có đen ông không.