Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Sao không nói ngay từ đầu

Ông nọ nổi tiếng trong đám bạn bè là người tiết kiệm, kể cả trong lời nói.

Hôm ấy có một người phụ nữ ở công ty sản xuất đồ bếp đến gõ cửa xin gặp vợ ông để chào hàng, ông đáp rằng bà ấy không có ở nhà.

- Vậy tôi có thể chờ bà nhà được không ? - Người phụ nữ hỏi.

Người đàn ông đưa chị ta vào nhà và để chị ta ngồi chờ trong 3 tiếng đồng hồ. Cuối cùng, sốt ruột quá chị ta hỏi:

- Ông có thể cho biết bà nhà bây giờ ở đâu không?

- Bà ấy ở ngoài nghĩa trang - Người đàn ông trả lời.

- Thế bao giờ bà ấy về?

- Tôi không biết, bà ấy ở ngoài đó đã 11 năm rồi.

Máu chảy đi đâu?

Một giáo viên đưa ra bài học về sự lưu thông của máu. Cố gắng để làm cho vấn đề rõ ràng hơn, ông nói: "Bây giờ, nếu tôi trồng cây chuối, như các bạn đã biết, máu sẽ dồn xuống đầu và mặt tôi sẽ chuyển sang màu đỏ".

Cả lớp đồng thanh:

- Vâng, thưa thầy!

Thầy giáo vui mừng hỏi tiếp:

- Vậy tại sao khi tôi đang đứng thẳng ở vị trí bình thường, máu lại không dồn xuống chân tôi?

Một cậu bé hét lên:

- Vì chân không rỗng, thưa thầy!

Sign: cân ô tô

Cân nhắc nhu cầu

Có 3 nhà du hành vũ trụ chuẩn bị lên tàu con thoi phóng lên mặt trăng. Theo qui định mỗi người chỉ được mang theo 100 kg phục vụ nhu cầu cá nhân.

- Tớ mang theo vợ tớ - Nhà du hành thứ nhất nói

- Tớ thích đọc sách, tớ mang sách đi - Người thứ hai nói.

- Tớ nghiện xì gà, tớ mang xì gà đi - Người thứ ba nói.

Ngày rời khỏi mặt đất, mọi người đều mang theo những thứ mình thích. Sau khi thám hiểm 3 năm trở về. Tàu hạ cánh an toàn, các phóng viên, nhà báo lao đến chân cầu thang quay phim chụp ảnh.

Người thứ nhất ra khỏi tàu cùng bà vợ dẫn theo ra 3 đứa trẻ con và một đứa bế trên tay. Người thứ hai ra khỏi tàu với đôi kính cận dày cộp, mang trong đầu rất nhiều tri thức như một học giả. Người thứ ba hớt hải chui ra khỏi tàu tay cầm điếu xì gà to tướng, xô các phóng viên ra hỏi:

- Ai có lửa không cho tôi xin?

Bọ chét biết nghe

Vị giáo sư nọ tiến hành một nghiên cứu rất quan trọng. Ông huấn luyện một con bọ chét hiểu và thực hiện được mệnh lệnh khi ông hô 'Nhảy!'.

Ở giai đoạn đầu của cuộc thí nghiệm, nhà khoa học cắt bỏ một chân của con bọ chét rồi ra lệnh cho nó nhảy. Con côn trùng nhỏ bé tuân lệnh. Nhà khoa học liền ghi vào sổ tay: 'Sau khi bỏ đi một chân, các cơ quan của bọ chét vẫn hoạt động bình thường'.

Tiếp đó, nhà bác học cắt bớt một chân nữa của con bọ chét và ra lệnh: 'Nhảy!'. Con bọ vẫn nhảy lên và ông giáo sư hài lòng ghi vào sổ: 'Sau khi bỏ đi hai chân, các cơ quan của bọ chét vẫn hoạt động bình thường'.

Ở giai đoạn kế, nhà khoa học chỉ để lại cho con bọ chét một chân và ra lệnh cho nó nhảy. Con vật vẫn bật lên như bình thường và người huấn luyện của nó ghi vào sổ: 'Các cơ quan của bọ chét hoạt động bình thường khi nó chỉ còn một chân'.

Cuối cùng, ông giáo sư cắt nốt chân còn lại của bọ chét và ra lệnh cho nó nhảy. Con côn trùng nằm bất động. Nhà khoa học lặp lại thí nghiệm nhiều lần và lần nào cũng cho kết quả tương tự. Ông đi đến kết luận: 'Khi bị cắt bỏ hết chân, bọ chét mất khả năng nghe'.

Viết tắt

Viết tắt tức là viết cho mình đọc, chớ nên cho mượn vở.

Học trò đi học thường hay viết tắt, vì thầy cô giáo giảng bài nhanh khó mà viết cho kịp. Hầu hết các trường hợp, viết tắt đều rất hữu dụng. Chẳng hạn thay thế 'dòng điện xoay chiều' bằng DDXC, hay 'Văn học lãng mạn' bằng VHLM thì rất nhanh chóng và đơn giản. Nhưng cũng có khi viết tắt xong rồi học trò không dám đọc lại vì sợ... cười to. Nếu không tin, bạn cứ thử viết tắt chữ 'Cảm ứng từ' mà xem.