Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Sao không nói ngay từ đầu

Ông nọ nổi tiếng trong đám bạn bè là người tiết kiệm, kể cả trong lời nói.

Hôm ấy có một người phụ nữ ở công ty sản xuất đồ bếp đến gõ cửa xin gặp vợ ông để chào hàng, ông đáp rằng bà ấy không có ở nhà.

- Vậy tôi có thể chờ bà nhà được không ? - Người phụ nữ hỏi.

Người đàn ông đưa chị ta vào nhà và để chị ta ngồi chờ trong 3 tiếng đồng hồ. Cuối cùng, sốt ruột quá chị ta hỏi:

- Ông có thể cho biết bà nhà bây giờ ở đâu không?

- Bà ấy ở ngoài nghĩa trang - Người đàn ông trả lời.

- Thế bao giờ bà ấy về?

- Tôi không biết, bà ấy ở ngoài đó đã 11 năm rồi.


Cái phanh nằm ở đâu?

Đường vắng, xe Dream II đang chạy bon bon thì một chiếc Babetta phóng vọt lên, tay lái xe nghênh nghênh đầu nói:

- Có biết Babetta không?

Tay Dream II không thèm trả lời, cau mày vít ga bứt lên. Được một đoạn lại thấy chiếc xe 'cà gỉ' kia băng băng vượt qua, cái đầu bù xù vẫn kịp ngoái sang gào:

- Có biết Babetta không?

Chủ xe Dream II chặc lưỡi phớt lờ, rồi rà phanh đi chậm lại. Đến một khúc quanh, tay lái xe Dream II thấy chiếc Babetta chúi mũi vào một gốc cây, còn cái đầu bù xù thì đang lóp ngóp dưới ruộng. Sau khi kéo hắn lên bờ, tay lái Dream II hất hàm:

- Cậu cứ vượt lên rồi hỏi tôi câu đó là ý gì vậy?

- Ô, lại là bác đấy ư? Em hỏi vậy để nếu bác biết thì sẽ nhờ bác chỉ cho em cái phanh nó nằm ở đâu.

Cười hở răng

- Tuấn: Cậu làm thế mà ko sợ thằng Tài nó cười cho à?
- Hùng: Sợ cái gì mà sợ! Nó cười thì hở 12 cái răng
- Tuấn: Sao lại 12 cái răng chứ? Cười hở 10 cái răng chứ
- Hùng: Nhưng nó có thêm 2 cái răng khểnh mà!
- Tuấn: !?!

Chuyện vợ chồng lúc bình minh

Hai vợ chồng chủ trại bị đánh thức bởi tiếng gà gáy sáng. Nằm trên giường, bà vợ nũng nịu bảo với chồng: 'Anh có biết anh John hàng xóm nhà mình không?'

- Biết chứ. Họ dọn đến đây ở đã mấy tháng rồi còn gì. Cả xóm này ai chả biết là lúc nào họ cũng quấn lấy nhau như đôi sam ấy. Dù là ở nhà hay đi bất kỳ đâu. Ai cũng phải ghen với hạnh phúc của họ. Ai cũng mong được như họ.

- Vậy, thế anh có biết là mỗi sáng, trước khi đi làm, anh chồng ôm hôn vợ rất thắm thiết không?

- Điều ấy thì cả xóm đều biết chứ đâu riêng gì anh.

- Anh chỉ biết thôi thì chưa đủ. Em muốn hỏi là anh có làm được điều đó không?

- Không, điều đó thì quả thật anh chịu không làm được.

- Tại sao? Anh có phải là đàn ông không?

- Phải, nhưng anh không thể làm được điều đó, dù thú thực với em, đã từ lâu anh rất muốn...

- Vì sao?

- Vì... anh chỉ mới quen vợ anh ta chút chút thôi...

Chuyện thời đại thông tin

Câu chuyện sau đây được ghi lại nguyên xi từ phòng hỗ trợ khách hàng của hãng WordPerfect. Nhân vật chính đã bị đuổi việc nhưng đang kiện hãng theo điều khoản 'Chấm dứt hợp đồng không có lý do'.

- Đây là phòng chăm sóc khách hàng hãng WordPerfect! Tôi có thể giúp gì được cho ngài?

- Vâng, tôi gặp rắc rối với phần mềm WordPerfect. Tôi đang gõ thì đột nhiên tất cả chữ nghĩa biến mất.

- Biến mất? Thế màn hình của ông bây giờ nom ra sao?

- Chẳng có gì cả! Trống trơn! Nó không hiển thị bất cứ chữ nào khi tôi gõ.

- Ông vẫn còn ở trong chương trình WordPerfect hay thoát ra ngoài rồi?

- Làm sao biết được cơ chứ!

- Ông có nhìn thấy dấu nhắc C: trên màn hình không?

- Dấu nhắc C: là cái gì vậy?

- Thôi, bỏ qua! Ông có thể di chuyển con trỏ quanh màn hình không?

- Không có con trỏ nào hết. Tôi chẳng bảo cậu rồi là gì đấy, máy không nhận bất cứ lệnh nào cả.

- Thế monitor của ông có đèn báo nguồn không?

- Monitor là gì cơ?

- Hừm! Nó là một thiết bị có màn hình, trông giống cái máy thu hình. Nó có cái đèn nhỏ để báo đang ở chế độ hoạt động không.

- Tôi không biết!

- Thế thì, nhìn vào đằng sau monitor và tìm dây cấp nguồn của nó. Ông nhìn thấy chưa?

- Thấy rồi!

- Tốt! Hãy lần theo sợi dây điện đến phích cắm. Nó có nằm trong ổ điện không đấy?

- Có!

- Ngài lưu ý cho, sau monitor có tới 2 sợi cáp chứ không phải chỉ có một đâu nhé! 

- Không! Làm gì có!

- Nhất định là phải có chứ. Ngài xem lại coi.

- À, tôi thấy rồi!

- Một cáp là cáp điện đã kiểm tra rồi. Ngài hãy lần theo cáp còn lại xem nó có cắm chặt vào CPU không.

- Tôi không với tới được.

- Thế thì ngài quan sát kỹ xem giắc cắm đã ổn chưa.

- Không nhìn thấy gì cả.

- Thử quỳ xuống và cúi người hết cỡ về phía trước xem!

- Không phải tại góc nhìn. Tôi không nhìn thấy gì vì ở đây tối quá.

- Tối?

- Phải! Đèn văn phòng tắt hết rồi và nguồn sáng duy nhất bây giờ là ánh sáng bên ngoài chiếu qua cửa sổ.

- Thế thì bật đèn lên!

- Không được!

- Tại sao không?

- Mất điện rồi!

- Mất điện? À, thế là mọi chuyện giải quyết xong. Ông còn giữ hộp xốp, bản hướng dẫn và các thứ để đóng gói chiếc máy không?

- Còn! Để làm gì vậy?

- Ông hãy rút giắc cắm, đóng gói chiếc máy lại đúng như lúc mua nó rồi mang tới nơi đã bán máy cho ông.

- Tệ thế sao?

- Vâng, tôi e là như vậy.

- Được rồi, thế tôi sẽ nói gì với cửa hàng?

- Hãy bảo họ rằng ông ngu ngốc tới mức không xài nổi máy tính.