Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Siêu cẩn thận

Một thanh niên lại gần người phụ nữ đang đi một mình trên đường và hỏi.

- Chị ơi nãy giờ chị có nhìn thấy anh công an nào quanh đây không ạ?- Không thấy.- Thế ở gần đây có đồn công an nào không?- Không có.- Thế thì đưa túi tiền mau, cướp đây.


Bàn luận về tình yêu

Các bác sĩ cho rằng: "Tình yêu là căn bệnh, cần chữa trị bệnh nhân bằng chế độ nằm giường".

Nhà vật lý: Sao lại gọi tình yêu là căn bệnh được khi mà nó tiêu hao năng lượng nhiều như thế. Phải gọi tình yêu là hoạt động.

Nhà cơ học: Sao lại gọi tình yêu là hoạt động được, khi mà tổ hợp máy chính vẫn đứng yên? Phải gọi tình yêu là nghệ thuật.

Nhà nghiên cứu nghệ thuật: Sao lại gọi tình yêu là nghệ thuật khi mà ai cũng e ngại phô ra cho người khác xem? Phải nói tình yêu là trò gian lận.

Luật gia: Sao gọi tình yêu là trò gian lận khi mà hai phía đều thỏa mãn. Phải nói tình yêu là hợp đồng sản xuất.

Nhà doanh nghiệp: Sao lại gọi tình yêu là hợp đồng sản xuất được khi mà chi phí tốn kém nhiều hơn giá trị sản phẩm cuối cùng. Phải nói tình yêu là khoa học.

Giáo sư: Sao gọi tình yêu là khoa học được khi mà đám sinh viên làm được còn tôi thì không?

Công việc hàng ngày

Kế toán trưởng tỉnh dậy lúc 8h sáng, uống cà phê, hút thuốc và say sưa đọc báo. Một tiếng sau, vợ hỏi:

- Thế anh không đi làm à?

- Ôi thôi chết, vậy mà anh cứ tưởng mình đang ngồi trong văn phòng.

Truyện cười dân gian

Một người đàn ông đã có vợ đến nhà bạn:

- Nhờ cậu tìm giúp cho vợ chồng mình giáo trình dạy tiếng thổ dân da đỏ hoặc tiếng bộ lạc Pich-nê.

- Các cậu lại định học thêm ngoại ngữ nữa à? Mà sao lại học tiếng bộ lạc để làm gì?

- Chẳng giấu gì cậu, vợ chồng mình dạo này cứ cãi vã liên miên, dùng tiếng Tây, tiếng Tàu ... con cái và chung quanh ai cũng biết cả. Chỉ có dùng tiếng các bộ lạc này là mọi người ... chịu! Như thế, mọi người đỡ khổ mà lại tiện cho vợ chồng mình.

Bước chuẩn bị gay cấn

Có một bà đỡ khá lành nghề nhưng hay mất bình tĩnh. Người ta gọi bà đến đỡ một ca đẻ con so, tới với hòm dụng cụ trong tay, bà nói với người chồng:

- Mời anh ra ngoài, cần gì tôi sẽ gọi.

- Sản phụ đã bắt đầu la hét. Khoảng 10 phút sau, bà thò đầu ra cửa và nói: Anh có kìm không?

- Hả?! Anh chồng tròn mắt hỏi.

- Vâng, kìm, nhanh lên! Không hả hở gì hết, tôi biết việc tôi phải làm.

- Có kìm rồi, khoảng 5 phút sau, bà lại xuất hiện ở cửa: Anh có cái cờ lê to không?

- Cờ lê à? Lạy chúa, điều gì đã xảy ra với vợ tôi?

- À... không sao, nhưng tôi cần một cái cờ lê.

- Người chồng bâng khuâng ngắm cái cờ lê rồi miễn cưỡng đưa nó cho bà ta. Cửa khép lại, tiếng kim loại va chạm nhau xủng xoảng, két... két. Anh chồng ở ngoài nghiến chặt răng, mặt tái dại, chân tay run bần bật. Được một lát, thở hổn hển, mặt nhễ nhại mồ hôi, bà thò đầu ra cửa quát: Hãy nghe đây, tìm ngay một cái búa tạ, nếu chậm thì không kịp mất!

- Đến nước này, anh chồng không chịu nổi nữa, xô cửa xông vào, trước mắt anh là nền nhà ngổn ngang kìm, búa... và hòm dụng cụ chưa mở được.