Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Sống trong thời kỳ nào?

- Nè, mày chép hoài của tao vậy không sợ giống nhau thầy trừ điểm à?

- Yên tâm đi, bài của mày là "Ông sống trong thời kỳ xã hội đen tối!". Còn của tao là: "Ông sống trong thời kỳ xã hội đen!"

- ???


Cái ô là của tôi

Một ông đi công tác, để quên cái ô trong phòng nghỉ của khách sạn. Lúc ra về mới nhớ ra nên liền quay lại.

Lên đến phòng, ông vô tình nghe được câu chuyện của đôi vợ chồng mới cưới thuê đúng phòng cũ của mình.

- Đôi lông mày bé xíu này là của ai ấy nhỉ?

- Của em.

- Đôi mắt đẹp này của ai ấy nhỉ?

- Của em.

- Cái mũi dọc dừa này của ai ấy nhỉ?

- Của em.

- Đôi môi xinh này của ai ấy nhỉ?

- Của em.

- Cái cổ thon này của ai ấy nhỉ?

- Của em.

Đến lúc này ông kia không chịu nổi nữa bèn hét lên:

- Này, lúc nào đến cái ô là của tôi đấy nhé.

Oai nhất

Hai cậu học sinh tiểu học cho rằng chỉ có bố mình là người oai nhất. An hết lời: 'Bố tớ là thuyền trưởng. Tất cả mọi người trên tàu đều phải nghe lời bố tớ chỉ huy. Bố tớ là người oai nhất'.

Sơn cũng không chịu thua:

- Chẳng ghê gớm gì nếu so với bố tớ. Những người phải nghe lời bố tớ còn nhiều gấp vạn thế cơ. Từ cục trưởng, bộ trưởng, thứ trưởng tới giám đốc, hễ bố tớ bảo ngồi là lập tức phải ngồi, bảo cúi xuống là lập tức phải cúi, bảo quay sang bên nào là quay sang bên đó, cứ làm răm rắp ấy chứ.

- Thế bố cậu làm gì vậy?

- Bố mình làm thợ cắt tóc.

Bánh dành cho đám tang

Angus đang nằm hấp hối. Trong cơn vật vã phút lâm chung, ông tự nhiên thấy hương thơm của món bánh nướng yêu thích nhất đời mình len lỏi đưa lên từ dưới bếp.

Gom chút sức tàn còn lại, Augus ra khỏi giường. Từ từ dựa vào tường, ông đi ra khỏi phòng ngủ. Và với một nỗ lực lớn hơn thế nữa, ông vịn cả hai tay vào cầu thang lê lết xuống tầng dưới. Ông dựa vào cánh cửa vừa thở hổn hển vừa nhìn chằm chằm vào nhà bếp. Nếu không có cơn đau vì cái chết đang tới gần, có lẽ ông sẽ nghĩ mình đang ở thiên đường: 'Ở đó, trên những tờ báo là hàng trăm, hàng trăm những cái bánh nướng ngon mê ly được bày ra. Chẳng lẽ đây không phải là thiên đường ư? Hay đây chính là một hành động cao cả của người vợ tận tâm của ông với một mong muốn ông rời khỏi thế giới này như là một người đàn ông hạnh phúc nhất trần gian?'.

Gắng những hơi sức cuối cùng, ông đẩy mình đến chiếc bàn run rẩy quỳ xuống. Đôi môi của ông khó nhọc mở ra, hương vị ngọt ngào của chiếc bánh nướng gần như đã ở trong miệng ông... Nó dường như có thể kéo ông trở về với cuộc sống.Đột nhiên, một tiếng “Rầm!” chát chúa kéo ông trở lại với hiện thực. Bà vợ vừa đập bàn tay nhăm nhúm, run rẩy xuống bàn làm nó rung lên và cái bánh rơi trở lại.

- Đừng có động vào mấy thứ này! - Bà vợ gầm lên. - Mấy cái đó để dành cho đám tang đấy!

Cổ điển và hiện đại

Giáo sư đại học nọ hỏi một sinh viên trong giờ văn học.

- Em hãy cho biết làm thế nào để phân biệt được một tác phẩm văn học cổ điển với một tác phẩm văn học hiện đại?

- Thưa giáo sư, trong tác phẩm văn học cổ điển ta chỉ thấy được nụ hôn của nhân vật từ trang 99 trở đi, còn ở tác phẩm văn học hiện đại thì họ đã có con với nhau ngay ở trang đầu tiên.