Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Sự chào đón bất ngờ

Mỗi tối sau bữa ăn, Harry lại đi đến quán rượu và chỉ trở về khi đã quá nửa đêm trong tình trạng say mèm. Anh ta thường không thể tra nổi khóa vào cửa và lần nào vợ anh ta cũng phải ra mở giúp. Rồi cô ta chửi mắng chồng liên tục mà Harry vẫn tính nào tật nấy.

Một ngày nọ, cô vợ tuyệt vọng tâm sự với bạn về ông chồng của mình. Cô bạn nói: 'Tại sao bạn không đối xử với anh ấy khác đi mỗi khi anh ta trở về. Thay vì nhiếc móc anh ấy, hãy nói những lời ngọt ngào và đón chào anh ấy bằng một nụ hôn. Có thể anh ấy sẽ thay đổi'. Cô vợ cho đó là một ý kiến hay.

Tối hôm đó, Harry lại bỏ đi sau bữa ăn và trở về lúc nửa đêm trong tình trạng quen thuộc. Vợ anh ta nghe thấy tiếng liền vội vàng ra mở cửa. Thay vì lu loa như mọi lần, cô nàng dìu anh ta vào phòng, đặt lên ghế rồi cởi giày cho anh ta. Vừa nắn bóp, cô vợ vừa thì thầm vào tai Harry: 'Anh yêu, đã muộn rồi, chúng mình lên gác ngủ nhé anh'.

Harry trả lời với giọng nói ngắc ngứ: 'Ừ, thế cũng được. Đằng nào về nhà con vợ anh cũng không tha cho anh'.


"Kẻ đổ vỏ" vớ bẫm

Nhân dịp nghỉ hè, Robert và Raymond cùng nhau đi leo núi. Khi họ đến nơi thì xảy ra một cơn bão, hai người đành tìm chỗ trú tại một biệt thự lớn. Chủ nhân ngôi nhà, một phụ nữ xinh đẹp, nói rằng họ chỉ có thể qua đêm trong nhà kho ngoài vườn, vì cô đang chịu tang chồng.

Chín tháng sau, Robert gọi điện cho Raymond:

- Raymond này, anh có còn nhớ cái đêm mà chúng ta buộc phải ngủ trong nhà kho không?

- Nhớ, rồi sao?

- Anh có còn nhớ nữ chủ nhân xinh đẹp của tòa biệt thự lớn?

- Nhớ chứ...

- Anh có còn nhờ là đêm hôm đó, khi tôi đang ngủ thì anh lén đột nhập vào phòng cô ấy không?

- Nhớ... Raymond hạ giọng lo lắng.

- Để tránh tai tiếng, anh đã lấy tên và địa chỉ của tôi để tự giới thiệu với cô ấy?

- Có lẽ... mình nên xin lỗi cậu. Đầu dây bên kia ngập ngừng.

- Không, tôi phải cảm ơn anh, vì cô ấy vừa từ trần và để lại cho tôi tòa nhà cùng 10 triệu đôla!

- !!!

Chuyện không thể được

Thầy giáo muốn gợi mở cho bé Môli biết ý nghĩa của chữ kỳ tích: "Em thử suy nghĩ xem, Môli, nếu có người từ trên đỉnh tháp rơi xuống mà chẳng hề suy suyển thì đó nghĩa là gì?"

- "Ngẫu nhiên ạ!"

- "Không phải thế" Thầy giáo lắc đầu.

- "Môli! Nếu người đó lại rơi từ trên đỉnh tháp xuống nữa mà vẫn không bị thương thì gọi là..."

- "May mắn ạ!"

- "Em hiểu sai ý của thầy rồi". Thầy giáo vẫn kiên nhẫn tiếp tục: "Người này lần thứ ba leo lên đỉnh tháp cũng lại rơi xuống nhưng vẫn không hề bị thương thì phải gọi là..."

- "Chà, em hiểu rồi. Như thế gọi là không thể được." Môli vùng kêu lên.

Truyện cười dân gian

Hai ông giám đốc gặp nhau:

- Thần sắc của ông dạo này không được tươi lắm thì phải?

- Ừ, vợ tôi vừa tuyển một thư ký cho tôi.

- Thế hả, trông thế nào, tóc có nhuộm vàng, đỏ như các em bây giờ không?

- Một lão hói đầu mới chết chứ.

Hàng siêu mỏng

Một người đàn ông tới cửa hàng thời trang nổi tiếng nhất Hollywood với ý định mua tặng vợ bộ đồ ngủ mỏng nhất có thể. Cô nhân viên tìm và đưa cho ông ta một bộ.

- Cái này giá 200 đô. - Cô ta nói

- Tôi muốn một cái khác mỏng hơn thế này nữa.

- Đây, cái này giá 250 đô.

- Tôi cần loại mỏng nữa.

- Đây là bộ mỏng nhất ở chỗ chúng tôi. Nó giá 500 đô.

- Được! Tôi lấy cái này!

Ông ta hăm hở về nhà đưa cho cô vợ yêu:

- Đây, em lên trên nhà, mặc thử rồi xuống đây cho anh xem nhé.

Cô vợ đi lên gác, mở cái hộp và nghĩ: “Bộ này mỏng thật. Lão già chắc chẳng nhận ra là mình có mặc hay không đâu”.

Vì thế, cô nàng đi xuống nhà mà không... mặc gì hết, xoay một vòng trước mặt anh chồng già:

- Anh thấy thế nào?

- Chết tiệt thật! Với 500 đô đó, bọn ngốc ấy ít nhất cũng phải là cái áo đi chứ nhỉ?