Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Sự lựa chọn sáng suốt

Hai sinh viên chuyên ngành cơ khí gặp nhau tại khuôn viên trường đại học, một người đi bộ, còn người kia cưỡi một chiếc xe đạp mới tinh rất đẹp.

Sinh viên thứ nhất gọi:

- Ê! Xe đẹp đấy! Kiếm đâu ra thế?

Sinh viên kia đáp:

- Hôm nọ tớ đang trên đường tới lớp thì cô bạn cùng lớp đạp chiếc xe này đuổi kịp tớ. Cô ấy dừng xe bên bãi cỏ, nhảy xuống, cởi hết xống áo ra và bảo tớ: Anh hãy xài bất cứ thứ gì anh thích!

- Lựa chọn hay đấy! - Sinh viên kia gật gù - Vì đằng nào thì quần áo của cô ta cũng chẳng vừa với cậu.

Viết cho chính mình

Trong lớp học, thày hỏi trò:

- Em đang viết gì vậy?

- Một bức thư cho chính mình ạ!

- Trong đó nói gì?

- Ngày mai em mới có thể biết được điều đó sau khi nhận thư.

Không thể giải thích

Buổi sáng, người nông dân nọ đã ra ngồi quán rượu và nốc tì tì, chẳng mấy chốc đã say khướt. Lát sau, người láng giềng của ông ta đi qua, thấy vậy bèn hỏi: 'Ê! Sao ông bạn lại ngồi đây say sưa như vậy giữa một buổi sáng đẹp trời thế này hả?'.

Người nông dân đáp:

- Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi.

- Chuyện gì đã xảy ra mà có vẻ khủng khiếp thế? - Người láng giềng hỏi.

Người nông dân cố gắng làm cho ông bạn hiểu:

- Ông biết không, hôm nay, tôi đi vắt sữa bò. Khi thùng sữa gần đầy thì nó co chân trái lên và đá đổ...

- Điều đó đâu đến nỗi quá tệ? Có gì nghiêm trọng đâu?

- Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi. - Người nông dân nói.

- Thế đã xảy ra chuyện gì? - Ông láng giềng hỏi tiếp.

Ngần ngừ, người nông dân tiếp:

- Tôi tóm lấy chân trái của nó và dùng dây buộc vào một cây cột bên trái. Sau đó, tôi ngồi xuống tiếp tục vắt sữa. Khi sắp xong thì con quỷ ấy lại co chân phải lên đá một phát nữa làm thùng sữa đổ lênh láng.

- Lại thế nữa à?

- Phải! Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi. Lần này, tôi trói nốt chân phải nó vào cái cột bên phải rồi lại ngồi xuống vắt sữa. Khi thùng sữa gần đầy thì con bò ngu ngốc ấy lại ngoắc đuôi một cái làm đổ thùng.

- Ối chà! Hẳn là ông bực mình lắm nhỉ. Nhưng không thể vì chuyện vớ vẩn đó mà ngồi đây ảo não như vậy.

- Chưa hết đâu. - Người nông dân tiếp - Lúc đó, tôi không còn sợi dây nào, thế là tôi bèn cởi thắt lưng ra và buộc đuôi con bò lên nóc chuồng. Thế rồi, khi cái quần của tôi tụt xuống thì vợ tôi bước vào. Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi.

 

Trả lại tao đôi dép

Một đôi trai gái yêu nhau trong thời gian dài, nhưng bị gia đình ngăn cấm. Cả hai rủ nhau tự tử: '7 giờ tối tại cái giếng đầu làng, ai tới trước thì nhảy xuống trước để lại đôi dép'.

Đến hẹn, chàng trai tới trước và nghĩ

- Mình còn trẻ dại gì.

Thế là chàng để lại đôi dép và nấp sau bụi cây gần đó.

5 phút sau sau, cô gái tới và nhìn đôi dép

- Đời nó coi như tiêu rồi - Rồi cầm đôi dép chạy đi.

Chàng trai chịu không nổi, chạy theo la lên:

- Trả lại tao đôi dép.

Câu trả lời của nhà kinh tế

Ông nọ thích chơi khinh khí cầu. Một hôm, ông ta đang du ngoạn thì một cơn gió mạnh nổi lên, cuốn chiếc khí cầu bay xa tít tắp. Không nhận được đường về, ông bèn hạ phương tiện xuống cách mặt đất chừng 5 mét, hỏi một người qua đường:

- Xin ngài vui lòng cho biết tôi đang ở đâu?

Người kia ngước nhìn, ước lượng khoảng cách rồi đáp:

- Ông đang ở trên một khinh khí cầu màu đỏ, cách mặt đất khoảng 5 mét.

- Chắc hẳn ông phải là một nhà kinh tế! - Vị lữ khách trên khí cầu nói.

- Sao ông biết? - Người qua đường hỏi.

- Bởi vì câu trả lời của ông chính xác về mặt kỹ thuật nhưng lại hoàn toàn vô dụng và tôi lạc đường vẫn hoàn lạc đường.

- Đến lượt tôi đoán nhé: ông là một nhà quản lý. - Người khách bộ hành khẳng định.

- Đúng vậy! Tại sao ông biết?

- Bởi vì ông đang ở vị trí có tầm quan sát rộng, thế mà ông vẫn không biết mình đang ở đâu và đi về đâu.