Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Sự thật

Một người qua đường là nhân chứng duy nhất của vụ tai nạn giao thông trầm trọng. Cảnh sát bèn mời ông ta về đồn để hỗ trợ điều tra.

- Tên ngài là gì? - viên cảnh sát hỏi.

- John Smith - nhân chứng nói.

- Hãy nói ra tên thật của mình! - viên cảnh sát ra lệnh.

- Được thôi - nhân chứng quay lại - William Shakespeare vậy.

- Cái tên này nghe hay hơn - người cảnh sát nói - Ông không thể lừa được tôi với cái tên Smith vớ vẩn kia đâu.

Ăn miếng trả miếng

Đêm đã về khuya, người khách nọ bước vào một quầy bar sang trọng. Ông ta e ngại nhìn quanh vì sợ chốn xa hoa này không thích hợp với túi tiền của mình nhưng cuối cùng vẫn mạnh dạn tiến tới quầy gọi một ly bia.

- Rất vui lòng phục vụ quý khách. Một xu, thưa ngài! - Anh chàng đứng sau quầy bar nói.

- Một xu! - Người khách kêu lên.

- Vâng, đúng thế ạ! - Người phục vụ nhã nhặn.

Ông khách vững dạ hơn, ngó qua thực đơn rồi gọi:

- Dọn cho tôi một xuất bíp tết lớn, kèm khoai tây chiên, đậu và một quả trứng.

- Có ngay, thưa ông! - Người phục vụ sốt sắng.

- Thế bao nhiêu tiền? - Ông khách lại hỏi.

- 4 xu! - Người phục vụ đáp.

- Chủ của quán bar này đi đâu rồi? - Ông khách thắc mắc.

- Ở lầu trên với vợ tôi. - Người phục vụ trả lời.

- Ông ấy làm gì với vợ anh ở trên ấy? - Khách hàng tò mò.

- Thì cũng với cung cách giống như tôi xử lý công việc của ông ấy dưới này. - Người phục vụ đáp.

 

Tiếc con mèo hay món bánh?

Chồng đi làm về, cô vợ trẻ khóc sướt mướt kể:

- Em làm cho anh món bánh nhân thịt, nhưng em sơ ý để mèo ăn hết mất rồi!

- Nín đi em! Nếu có chuyện gì xảy ra với nó, anh sẽ mua cho em con mèo khác đẹp hơn.

Truyện cười dân gian

- Thưa bác sĩ, không hiểu sao, trước mắt tôi cứ xuất hiện những vòng tròn màu hồng...

- Tốt quá còn gì, anh nhìn cuộc đời này toàn màu hồng thì còn gì sung sướng hơn nữa!

Vừa thoát khỏi "địa ngục"

Một thanh niên đi ngoài đường, gặp một ông đang loạng choạng bưng bộ mặt tím bầm, mắt sưng húp. Cậu ta ái ngại hỏi:

- Ông làm sao thế? Có cần tôi giúp đưa về nhà không?

- Không đời nào! Tôi vừa ở đó ra...