Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tam đại con gà

Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm tốt , dốt hay nói chữ” , đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.
- Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy con trẻ.
- Một hôm, dạy sách Tam thiên tự , sau chữ “tước” là chim sẽ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Du dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy cậy, trong long vẫn thấp thỏm.
- Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba.
- Thấy vậy, thầy lấy làm đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: Dủ dỉ là con dù dì… Dủ dỉ là con dù dì…
- Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy: Chết chửa ! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì” ?
- Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “ Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa” , nhưng nhanh trí  thầy vội nói gỡ: "Tôi vẫn biết ấy là chữ “kê”, mà “kê” nghĩa là “gà”, nhưng tội dạy thế là dạy cháu biết đến tận tam đại con gà kia."
- Nhà chủ càng không hiểu, hỏi: Tam đại con gà nghĩa làm sao?
- Thế này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!


Hè và đông

- Tí: Đố cậu tại sao mùa nắng gọi là mùa hè?
- Tèo: Dễ ợt. Mùa nóng nằm ngoài hè thì mát
- Tí: Thế tại sao mùa rét gọi là mùa đông?
- Tèo: Vì mùa rét nằm đông người ấm chứ sao

Đi và về

Một ông lão từng là cua-rơ chạy đua khoe với các cua-rơ cháu chắt về thời vàng son oanh liệt của mình:

- Ta còn nhớ hồi còn trẻ, ta đã chạy bộ 50 cây số để cho cái thằng cướp người tình ta một cái bợp tai.

- Thế sau đó, ông cũng lại chạy bộ về à?

- Không! Ta về bằng... xe cứu thương

Ai nuôi?

Một người có một thằng con hai mươi tuổi nhưng lười, không biết làm nghề gì mà ăn, chỉ nhờ vào bố. Một hôm ông thầy tướng coi tướng cho nó bảo:

- Bố anh sống tám mươi tuổi, còn anh cũng sống tới sáu mươi hai tuổi.

Thằng con nghe thấy thế, liền khóc òa lên. Thầy tướng lấy làm lạ hỏi:

- Tôi bảo bố con anh đều thọ cả, cớ sao lại khóc?

Nó trả lời:

- Bố tôi chết  trước tôi hai năm, thế thì hai năm ấy, ông bảo ai nuôi tôi mà tôi chẳng khóc.

Họ chỉ khác nhau ở bộ ngực

Một anh chàng có 3 cô bạn gái và không biết nên lấy cô nào làm vợ. Anh ta bèn đưa mỗi cô một số tiền, để xem họ tiêu pha như thế nào.

Cô thứ nhất tiêu hết tiền vào việc mua đồ trang sức, sau đó nói với anh ta rằng, chẳng phải chính anh cũng muốn tặng cô những thứ đó sao?

Cô thứ hai dành toàn bộ số tiền để vào thẩm mỹ viện sửa sang sắc đẹp, rồi bảo anh rằng cô chính là món quà dành cho anh.

Cô thứ ba đi mua vải vóc, quần áo, giày dép cho hết số tiền và nói rằng anh sẽ tự hào vì thời trang của cô.

Người đàn ông suy nghĩ rất lung về cách dùng tiền của mỗi cô. Cuối cùng, anh ta quyết định cưới cô có bộ ngực to nhất.