Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tam đại con gà

Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm tốt , dốt hay nói chữ” , đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.
- Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy con trẻ.
- Một hôm, dạy sách Tam thiên tự , sau chữ “tước” là chim sẽ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Du dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy cậy, trong long vẫn thấp thỏm.
- Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba.
- Thấy vậy, thầy lấy làm đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: Dủ dỉ là con dù dì… Dủ dỉ là con dù dì…
- Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy: Chết chửa ! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì” ?
- Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “ Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa” , nhưng nhanh trí  thầy vội nói gỡ: "Tôi vẫn biết ấy là chữ “kê”, mà “kê” nghĩa là “gà”, nhưng tội dạy thế là dạy cháu biết đến tận tam đại con gà kia."
- Nhà chủ càng không hiểu, hỏi: Tam đại con gà nghĩa làm sao?
- Thế này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!

Truyện cười dân gian

- Bố ơi! Tại sao người ta lại nói: 'Không nên đánh phụ nữ dù chỉ là một cành hoa'?

- Thì con cứ đánh thử xem, sẽ biết ngay thôi mà!

Ba không

- Quỷnh: Tối qua, cậu có biết tỉ số trận bóng giữa Việt Nam với Thái Lan không?
- Phi Long: Ba không...cho xem!
- Quỷnh: Trời! Ko nói sớm.

Tuỳ hoàn cảnh

Một triết gia đã ngoài 60 tuổi vẫn chưa lập gia đình. Bạn bè hỏi tại sao thì ông nói:

- Người xưa có câu: “Khi ta cưới vợ, ta sẽ sống chung với một phụ nữ. Còn khi ta không cưới vợ tức là ta sẽ sống chung với... cả thế giới!”.

Nhưng đến năm 80 tuổi thì triết gia đó cưới vợ. Bạn bè rất ngạc nhiên, có người nhắc:

- Này ông bạn, ông quên câu danh ngôn ngày xưa rồi sao?

- Đâu có, nhưng tôi đã thêm chút xíu để thích hợp với hoàn cảnh

- Thêm như thế nào?

- À, tôi cho rằng: “Khi ta không có vợ tức là ta sẽ sống chung với cả thế giới. Còn khi ta có vợ thì sẽ được sống với cả thế giới cộng với một người nữa!”.

Người thứ 100

Người đàn ông nọ kiên nhẫn ngồi chờ trước cửa một tiệm ăn có treo bảng khuyến mãi: "Miễn phí và tặng quà có giá trị cho người khách may mắn thứ 100". Sau khi cần mẫn đếm tới người thứ 99, ông ta mới bước vào. Ăn xong, người đàn ông vui vẻ nói với chủ tiệm:

- Tôi là người khách may mắn phải không?

- Đâu có! Ông chỉ là người khách đầu tiên!

- Thế còn những người vào trước?

- Họ vào chỉ để hỏi đến người khách thứ bao nhiêu rồi!