Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tâm tình trai xây dựng

Anh nghĩ về em như một phương trình. Một hằng số không thể nào hiểu được.

Em là một đường cong không định trước.Mà anh là tiệm cận theo sau.

Nhớ khi nào ta nắm tay nhau.Là giao tuyến cuộc đời biên mặt chính.Là cốt liệu cho tình yêu kết dính.Suốt cuộc đời ta chịu lực cùng nhau.

Em là bí mật dưới tầng sâu.Mà địa chất công trình anh không biết được.Ai phân tích được thành phần hóa học.Mà khi anh đặt tải trọng bất kỳ.Em biến dạng quá nhiều không cho phép.

Em khó hiểu như bài cơ học đất.Mà vững vàng như kết cấu không gian.Anh với em liên kết bởi mối hàn.Ứng lực chính sinh ra từ mặt cắt.Để vững vàng ta phải đặt cốt xiên.

Em khó hiểu như đồ án đầu tiên.Mà lý thuyết đàn hồi anh không tính được.Mà bài toán đàn hồi thì em biết.Khó hơn nhiều với kết cấu bê tông.Khi nhìn em, em có biết không.

Em như một sênô bằng thép.Một panel chữ U tuyệt đẹp.Một mái vòm yên ngựa có dây treo.Em đi rồi anh vẫn đứng trông theo.Một cần cẩu tự hành bánh xích.Em huyền ảo như công trình dưới nước.

Những đường cong (ống) không thể nào thiếu được.Suốt cuộc đời anh biết tìm đâu.

Và khi anh lặn lội dưới tầng sâu.Tìm độ lớn cho delta tình cảm.Thì em hỡi bây giờ em có dám.Gắn với đời bằng liên kết hàn không.Nếu em bằng lòng thì liên kết bulôngNội lực lớn nhưng giản đơn tính toán.Nào em biết rằng qua năm tháng.Em vẫn là dòng điện hình sin.

Với tình yêu cần phải có niềm tin.Tiến độ thi công em luôn giữ vững.Quĩ tiền lương em chẳng hề nao núng.Vào giá thành đưa tính toán không sai.Em đang ngồi tình tự với ai.Anh mộc mạc bởi vì anh là gỗ.Thời đại thép bê tông không thể bỏ.Kết cấu công trình vẫn cần gỗ em ơi!Và khi anh nói chuyện xa xôi.Anh nghĩ về em như tòa nhà lắp ghép.Có mái vòm vỏ mỏng không gian.Em đừng lo khi chịu lực xô ngang.Anh sẽ đến bên em làm thanh căng hay gối tựa.Dù tải trọng đứng yên hay di động.Cũng không thể nào phá được đâu em.

Toi mất bình rượu

Có ông lão nghiện rượu biết nhà thông gia ở quê vẫn cất được rượu lậu ngon lắm nên lập tâm về chơi để được uống thỏa thích.

Chẳng may ông thông gia đi vắng, bà thông gia thết cơm, nhưng không dám đem cái hũ rượu lậu ấy ra.

Ông lão đêm nằm trong bụng vẫn lăm le tính rằng chắc ngày mai ông thông gia về, hẳn được rượu ngon uống.

Xưa nay nhà quê lấy đâu làm rộng rãi. Ông này nằm gian nhà ngoài, giáp liền ngay với buồng bà chủ nhà nằm. Đêm, bà chủ nhà đi tiểu vào cái nồi đinh, nhân có khách nằm gần đấy, mà tương “lố tố” ra thì e bất lịch sự, cho nên cứ phải nín hơi, thót bụng lại, cho nó “ri rỉ” ra mà thôi.

Ông lão nằm nhà ngoài, nghe thấy nước đâu chảy “tong tỏng”, tưởng trong nhà đương cất rượu, mới lẩm bẩm rằng:

- Ừ, có thế chứ! Rượu còn đương cất, chắc ngày mai ta được nếm hẳn thôi!

Bà chủ nhà ở trong kia nghe thấy, phì nực cười, bật hơi, nó mới toé ra “tồ ồ ồ tồ tồ” một tràng dài. Ông này tưởng hũ rượu vỡ, vội vàng vỗ đùi mà nói rằng:

- Thôi xong, hoài của! Hũ rượu vỡ mất rồi! Thế có đen ông không.

Cơn say dài

Tối thứ bảy, một anh chàng say mèm bò về khách sạn. Khi thức dậy, phải cố gắng lắm anh mới gọi được thằng nhỏ phục vụ nhờ mang tới một chai whisky và một tờ báo chủ nhật. Thằng nhỏ đi rất lâu. Lúc trở về, người khách hỏi vẻ thông cảm:

- Chắc khó mua được một chai giữa ngày chủ nhật.

- Rượu bia thì chẳng có vấn đề gì ạ! Nhưng tìm được một tờ báo chủ nhật vào thứ ba quả là rất khó.

Nhất cử lưỡng tiện

Quan tòa hỏi bị cáo: 'Khi trộm chiếc áo khoác, anh nghĩ gì?'

Bị cáo:

- Tôi nghĩ người ta không bắt được tôi thì tôi có cái áo ấm, người ta bắt được tôi thì tôi có căn phòng ấm để ở qua mùa đông lạnh lẽo này.

Nói với ai?

Tại một doanh trại quân đội:

- Chà, ở đây có nhiều xe chạy quá nhỉ!

- Vâng, có 5 xe bọc thép, 10 khẩu pháo, 6 xe tăng, lại thêm chiếc xe con chở ông đại tá chết tiệt chạy lòng vòng...

- Cậu có biết cậu đang nói chuyện với ai không, chính là ông đại tá chết tiệt ấy đấy!

- Vậy chứ ngài có biết ngài đang nói chuyện với ai không?

- Không.

- Ơn chúa, thế thì may quá.