Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tâm tình trai xây dựng

Anh nghĩ về em như một phương trình. Một hằng số không thể nào hiểu được.

Em là một đường cong không định trước.Mà anh là tiệm cận theo sau.

Nhớ khi nào ta nắm tay nhau.Là giao tuyến cuộc đời biên mặt chính.Là cốt liệu cho tình yêu kết dính.Suốt cuộc đời ta chịu lực cùng nhau.

Em là bí mật dưới tầng sâu.Mà địa chất công trình anh không biết được.Ai phân tích được thành phần hóa học.Mà khi anh đặt tải trọng bất kỳ.Em biến dạng quá nhiều không cho phép.

Em khó hiểu như bài cơ học đất.Mà vững vàng như kết cấu không gian.Anh với em liên kết bởi mối hàn.Ứng lực chính sinh ra từ mặt cắt.Để vững vàng ta phải đặt cốt xiên.

Em khó hiểu như đồ án đầu tiên.Mà lý thuyết đàn hồi anh không tính được.Mà bài toán đàn hồi thì em biết.Khó hơn nhiều với kết cấu bê tông.Khi nhìn em, em có biết không.

Em như một sênô bằng thép.Một panel chữ U tuyệt đẹp.Một mái vòm yên ngựa có dây treo.Em đi rồi anh vẫn đứng trông theo.Một cần cẩu tự hành bánh xích.Em huyền ảo như công trình dưới nước.

Những đường cong (ống) không thể nào thiếu được.Suốt cuộc đời anh biết tìm đâu.

Và khi anh lặn lội dưới tầng sâu.Tìm độ lớn cho delta tình cảm.Thì em hỡi bây giờ em có dám.Gắn với đời bằng liên kết hàn không.Nếu em bằng lòng thì liên kết bulôngNội lực lớn nhưng giản đơn tính toán.Nào em biết rằng qua năm tháng.Em vẫn là dòng điện hình sin.

Với tình yêu cần phải có niềm tin.Tiến độ thi công em luôn giữ vững.Quĩ tiền lương em chẳng hề nao núng.Vào giá thành đưa tính toán không sai.Em đang ngồi tình tự với ai.Anh mộc mạc bởi vì anh là gỗ.Thời đại thép bê tông không thể bỏ.Kết cấu công trình vẫn cần gỗ em ơi!Và khi anh nói chuyện xa xôi.Anh nghĩ về em như tòa nhà lắp ghép.Có mái vòm vỏ mỏng không gian.Em đừng lo khi chịu lực xô ngang.Anh sẽ đến bên em làm thanh căng hay gối tựa.Dù tải trọng đứng yên hay di động.Cũng không thể nào phá được đâu em.


"Bóc vỏ" người mẫu

Tại trường mỹ thuật, bà tạp vụ mới nói với thày dạy vẽ: 'Thưa ông, cô người mẫu có nhờ tôi xin ông cho cô ta nghỉ một ngày'.

- Ồ, vậy thì ngay bây giờ bà bố trí cho tôi mấy trái cam để học viên vẽ tĩnh vật thay cho vẽ người.

Một lúc sau, ông thày vào xưởng vẽ kiểm tra:

- Ủa, sao trái cam nào bà cũng bóc tuốt vỏ ra thế?

- Thì... tôi cứ nghĩ vẽ tĩnh vật cũng như vẽ... người. 

Đọc cả bản copy

Ông giám đốc công ty nhờ cô thư ký viết hộ bài phát biểu ấn tượng dài khoảng 20 phút trong buổi lễ cuối năm.

Khi trở về từ buổi lễ, ông giám đốc trông rất cáu kỉnh:

- Sao cô lại soạn một bài phát biểu dài đến một tiếng hồ? Hơn một nửa số khách tham dự bỏ về trước khi tôi phát biểu xong.

- Tôi soạn bài dài 20 phút như ông yêu cầu đấy chứ - cô thư ký ngơ ngác - với lại tôi kẹp thêm hai bản copy của bài phát biểu như mọi khi mà.

Hội thảo ngôn ngữ

Giờ giải lao tại hội thảo ngôn ngữ quốc tế, các giáo sư nói chuyện với nhau về hiện tượng đồng âm.

Người đến từ nước Anh nói:

- I can can a can (Tôi có thể làm một cái hộp).

Giáo sư tiếng Pháp nói:

- La souris sourit sous le riz (Con chuột cười dưới gạo).

Ví dụ của vị giáo sư Trung Quốc là:

- Đồng tử du đồng, đồng tử lạc (Cậu bé dạo chơi trên đồng bị trái ngô rụng phải).

Đến lượt nhà ngôn ngữ học Việt Nam xổ ra một tràng:

- Bữa qua, qua nói qua qua mà qua hổng qua. Hôm nay, qua hông nói qua qua mà lại qua. Qua muốn tôi bỏ qua thì qua hãy mang qua một bó qua.

- !!!

Sự chào đón bất ngờ

Mỗi tối sau bữa ăn, Harry lại đi đến quán rượu và chỉ trở về khi đã quá nửa đêm trong tình trạng say mèm. Anh ta thường không thể tra nổi khóa vào cửa và lần nào vợ anh ta cũng phải ra mở giúp. Rồi cô ta chửi mắng chồng liên tục mà Harry vẫn tính nào tật nấy.

Một ngày nọ, cô vợ tuyệt vọng tâm sự với bạn về ông chồng của mình. Cô bạn nói: 'Tại sao bạn không đối xử với anh ấy khác đi mỗi khi anh ta trở về. Thay vì nhiếc móc anh ấy, hãy nói những lời ngọt ngào và đón chào anh ấy bằng một nụ hôn. Có thể anh ấy sẽ thay đổi'. Cô vợ cho đó là một ý kiến hay.

Tối hôm đó, Harry lại bỏ đi sau bữa ăn và trở về lúc nửa đêm trong tình trạng quen thuộc. Vợ anh ta nghe thấy tiếng liền vội vàng ra mở cửa. Thay vì lu loa như mọi lần, cô nàng dìu anh ta vào phòng, đặt lên ghế rồi cởi giày cho anh ta. Vừa nắn bóp, cô vợ vừa thì thầm vào tai Harry: 'Anh yêu, đã muộn rồi, chúng mình lên gác ngủ nhé anh'.

Harry trả lời với giọng nói ngắc ngứ: 'Ừ, thế cũng được. Đằng nào về nhà con vợ anh cũng không tha cho anh'.