Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tán tỉnh nhầm người

Nữ nhân viên của bệnh viện cầm giấy giới thiệu đến xin vé xem tư liệu. Trưởng rạp thấy cô khá xinh đẹp nên tìm cách chòng ghẹo.

- Tôi ưu tiên giải quyết cho cô mấy vé đặc biệt, nhưng với điều kiện tôi vô bệnh viện cô cũng phải ưu tiên săn sóc tôi đặc biệt một chút, cô chịu không?

- Ồ, vụ đó thì quá dễ, em hứa sẽ ưu tiên đặc biệt cho anh!

- Đặc biệt là sao? Thử bật mí coi nào?

- Tức là chính em sẽ lau chùi, tắm rửa và sửa sang giường nệm cho anh yên giấc...

- Trời ơi! Nếu quả tôi được cô ưu tiên săn sóc như vậy thì thật là sướng mê hồn. Không biết chừng ngày mai tôi xin nhập viện liền. Nhưng tìm cô ở khoa nào?

- Anh cứ việc hỏi cô Xuân, nữ hộ lý phục vụ ở nhà xác.

Nhất cử lưỡng tiện

Quan tòa hỏi bị cáo: 'Khi trộm chiếc áo khoác, anh nghĩ gì?'

Bị cáo:

- Tôi nghĩ người ta không bắt được tôi thì tôi có cái áo ấm, người ta bắt được tôi thì tôi có căn phòng ấm để ở qua mùa đông lạnh lẽo này.

Truyện cười dân gian

Chiếc du thuyền đang trên hành trình ở Địa Trung Hải, đột nhiên đâm phải đá ngầm. Một vết thủng lớn làm tàu không thể đi tiếp được nữa và có nguy cơ bị chìm. Thuyền trưởng ra lệnh mọi hành khách phải mặc áo phao hoặc đeo phao cứu sinh nhảy xuống biển. Nhưng dù nói thế nào, ngọt nhạt có, hăm doạ có, ông vẫn không thuyết phục được họ. Ông đành để tay thuyền phó lo việc giải quyết đám khách cứng cổ.

10 phút sau quay lại, ông thấy họ đã nhảy hết xuống biển. Rất ngạc nhiên, ông hỏi viên thuyền phó thì anh ta trả lời: “Tôi thuyết phục từng người theo cách riêng hợp với họ.

Với người Đức, tôi nói: “Đây là lệnh, anh phải nhảy!”.

Với người Nga, tôi cổ vũ: “Đó là một hành động cách mạng!”.

Với người Mỹ, tôi bảo: “Này anh, anh đóng bảo hiểm rồi mà!”.

Với người Pháp, tôi nhận xét: “Theo kinh nghiệm của tôi thì ôm phao nhảy xuống nước là một việc rất lãng mạn”.

Với người Anh, tôi nói: “Đây là một môn thể thao thời thượng”

Với người Italy, tôi nói: “Nói thật với anh, cái này đúng ra là bị cấm, nhưng...”.

Còn lại anh chàng Nhật Bản, tôi vỗ vai: “Mọi người nhảy hết cả rồi đấy, ta nhảy đi thôi!”.

Ngỡ là người quen

Một buổi sớm, tại nhà chờ xe buýt có một cô gái xinh đẹp đứng đợi xe. Cô mặc một chiếc minijupe ngắn đến mức không thể ngắn hơn, bó sát lấy người. Khi xe buýt xuất hiện và đến lượt lên xe, cô gái nhận ra, chiếc váy quá chật khiến cô không thể nhấc chân tới bậc lên xuống.

Cô gái thò tay ra đằng sau, nới phéc-mơ-tuya ra một chút để đôi chân được cử động dễ dàng hơn rồi dợm bước leo lên. Thế nhưng, chiếc váy vẫn bó chặt. Hơi xấu hổ, cô lại thò tay ra đằng sau, kéo khóa xuống lưng chừng. Vẫn không được...

Thế là, lần thứ ba, cô gái mạnh tay kéo phéc-mơ-tuya xuống hết cỡ. Nghĩ rằng lần này chắc chắn leo được lên xe, cô lại nhấc chân lên một lần nữa và nhận ra cố gắng của mình nãy giờ là vô ích.

Thấy cô gái lúng túng, người đàn ông đứng đằng sau bèn chụp lấy hông và nhấc bổng cô lên xe. Cô gái quay lại, giận dữ quát:

- Tại sao ông dám sờ vào người tôi cái kiểu ấy hả? Tôi thậm chí còn chưa biết ông là ai!

Ngỡ ngàng vì làm ơn mắc oán, người đàn ông thanh minh:

- Thưa cô! Sau khi cô thò tay ra đằng sau kéo khóa quần tôi ba lần, tôi cứ ngỡ rằng chúng mình là bạn tri kỷ...

 

Ghét nhất loại nhạc...

Một buổi tối, cơm nước xong, vợ vui vẻ hỏi chồng:

- Anh thích nhất loại nhạc gì?

- Tất nhiên là loại nhạc trẻ, tươi mát, trữ tình.

- Thế nhạc gì anh ghét nhất?

- Ừm... Nhạc gia.