Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tán tỉnh y tá

Một người đàn ông đến nhà hộ sinh nhìn qua cửa kính vào gian phòng chỗ đứa con mới chào đời.

Anh ta nháy nháy cái mắt tinh nghịch và nở một nụ cười âu yếm, rồi quay sang hích người bạn đứng bên cạnh và bảo:

- Cậu nhìn kìa! Cười rồi kìa!

Người bạn đáp:

- Chỉ vớ vẩn, thằng bé làm sao mà nhìn thấy cậu được!

- Ấy là tớ nói cô y tá xinh đẹp kia mà!

- !!!!!


Tưởng tượng cũng phải trả tiền

Môt anh chàng về quê phải qua sông bằng đò. Khi đò cập bến, thay vì lấy 10.000 đồng như thường lệ, cô lái đò nhất quyết đòi anh phải trả 20.000 đồng.

- Sao cô lại lấy tôi đắt thế?

- Vì anh ngồi đò mà còn nhìn trộm tôi.

Một tháng sau đó, anh thanh niên lại qua sông bằng con đò cũ. Rút kinh nghiệm lần trước, vừa lên đò, anh đã nhắm tịt mắt lại. Nhưng khi tới bến, cô lái đò lại đề nghị anh đưa 100.000 đồng.

- Sao tôi nhắm mắt mà cô lại lấy tôi 100.000 đồng? - anh cự lại.

- Anh mở mắt tôi còn chưa biết anh nghĩ gì. Thế nên anh mà nhắm mắt thì tôi chưa biết anh tưởng tượng phong phú đến ngần nào.

Góp ý với bằng chứng cụ thể

Tại nhà hàng nọ, một ông khách cáu um lên đòi đưa cho mình cuốn sổ góp ý. Khi ông ta đã ra về, bà chủ hỏi nhân viên:

- Ông ta viết cái gì trong đó vậy?

- Thưa, ông ta không viết gì cả mà chỉ kẹp vào sổ một miếng trứng ốpla thôi ạ!

Không thể tồn tại

Trong giờ hóa học, để minh họa cho hiện tượng oxy hóa, cô giáo hỏi Tèo:

- Em hãy cho biết nếu chúng ta ném một thỏi sắt ra ngoài đường, sau một tuần thỏi sắt sẽ ra sao?

- Dạ, nó sẽ biến mất ạ.

Cô giáo ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao vậy?

- Dạ, tại vì mấy người ve chai họ lượm liền chứ sao ạ.

Cô giáo: ?!

Chuẩn bị tinh thần

- Thế nào, cậu đã tìm được việc làm rồi đấy à?

- Ừ, nhưng đó là một công việc rất khủng khiếp. Phải đến công trường từ 7h sáng, đễn trễ năm phút là bị đuổi. Buổi trưa chỉ được nghỉ 15 phút để ăn, rồi lại làm hùng hục đến 7h tối. Thật quá khổ sai, phải vác những cái bao nặng năm chục cân, chạy nhanh, hễ đi chậm là bị quát tháo. Về đến nhà chỉ còn cách ngã vật ra, khó nhọc lắm mới vặn được đồng hồ báo thức 5h sáng hôm sau.

- Chà, thế thì vô nhân đạo, khủng khiếp quá. Cậu phải chịu cảnh ấy từ bao giờ?

- Mai.

- Thế mà cậu lại biết việc khó khăn như vậy.

- Thì mọi người bảo tớ hãy chuẩn bị tinh thần để đối phó với tình huống gây áp lực nhất.