Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tán tỉnh y tá

Một người đàn ông đến nhà hộ sinh nhìn qua cửa kính vào gian phòng chỗ đứa con mới chào đời.

Anh ta nháy nháy cái mắt tinh nghịch và nở một nụ cười âu yếm, rồi quay sang hích người bạn đứng bên cạnh và bảo:

- Cậu nhìn kìa! Cười rồi kìa!

Người bạn đáp:

- Chỉ vớ vẩn, thằng bé làm sao mà nhìn thấy cậu được!

- Ấy là tớ nói cô y tá xinh đẹp kia mà!

- !!!!!


Oái oăm

Hai người đứng đợi trước cửa thiên đàng nói chuyện với nhau:

- Vì sao anh chết vậy?

- Tôi chết vì bị đông lạnh.

- Dễ sợ nhỉ! Có bị đau đớn lắm không?

- Chỉ bị lúc đầu thôi. Tôi run lẩy bẩy, rồi đau đớn khắp các ngón chân tay rồi sau đó bị tê cứng, tôi cảm thấy dễ chịu rồi đi vào cái chết như một giấc ngủ. Còn anh thì sao?

- Tôi à? Tôi chết vì bị đau tim đột ngột! Ông biết không, tôi hay tin vợ đang ngoại tình ở nhà liền chạy về nhà để bắt quả tang. Nhưng khi về đến nơi thì tôi chỉ thấy cô ta một mình quấn quanh người một tấm chăn mỏng mà chẳng thấy gã nhân tình kia đâu. Tôi kiếm quanh nhà cả tiếng đồng hồ rồi chạy xuống tầng hầm nhưng chẳng thấy ai, tôi chạy lên tầng hai cũng không thấy. Cuối cùng, tôi hộc tốc chạy lên gác thượng, vừa lên tới nơi thì mệt quá và cơn đau tim ập tới, tôi lăn quay ra chết mà chẳng kịp trăn trối một lời.

- Thật oái oăm thay!

- Anh nói cái gì cơ?

- Vì nếu anh chỉ cần dừng lại ở chỗ cái tủ lạnh thì cả hai chúng ta đâu có đứng ở đây!!!

Vợ đảm

Bill đi làm về thấy Ann, vợ anh, đang ngồi khóc sụt sùi. 'Em thấy thật tồi tệ', Ann nói.

- Em đang là bộ vest duy nhất của anh thì làm cháy một lỗ to tướng ở đầu gối quần.

- Thôi, không sao - Bill an ủi - Em có nhớ không, anh có chiếc quần dự phòng cho bộ vest mà.

- Em nhớ, và thật may là anh có chiếc quần dự phòng đó - Ann nói và lau nước mắt - Em đã cắt nó ra để vá lỗ thủng, trông cũng không kinh khủng lắm.

Lần này thì đúng

Đêm trước khi đi khám tuyển nghĩa vụ quân sự, một chàng thanh niên được đám bạn kể cho một mẹo nhỏ để trốn lính.

“Một anh chàng đi khám tuyển được bác sĩ kiểm tra mắt. Ông bác sĩ chỉ vào bàn và hỏi: - - Chữ gì đây?

Anh kia ngơ ngác:

- Chữ nào cơ?

- Ở dòng này.

- Dòng nào cơ?

- Đây, ở trên bàn.

- Thế cái bàn nào?

Và anh chàng được tuyên bố là không thích hợp với công việc, rất đúng ý anh ta.

Nghe vậy, anh chàng sắp sửa tòng quân quyết định sẽ lặp lại trò ma giáo đó với bác sĩ khám bệnh. Khi kiểm tra mắt, bác sĩ hỏi:

- Bây giờ cậu hãy chỉ cho tôi chữ ở trên bàn.

Anh ta ngạc nhiên hỏi:

- Bàn nào cơ? Chẳng có cái bàn nào ở đây cả!

- Anh nói đúng. - Bác sĩ nhận xét. - Anh đã thấy rõ là không có cái bàn nào cả. Anh đã được nhận vào quân đội.

Giá của Tổng thống

Một bà cụ ky cóp cả đời mới được 1.000 đôla để lo hậu sự. Vốn tính cẩn thận, để tiền ở nhà thì sợ mất, cụ đem đến gửi ở ngân hàng nọ.

Trước khi giao tiền cho nhân viên ngân hàng, bà cụ hỏi:

- Nếu có chuyện gì xảy ra thì ai chịu trách nhiệm?

Nhân viên nhã nhặn:

- Nhà băng trung ương ở New York sẽ đền bù.

- Thế nếu nhà băng trung ương mất khả năng chi trả thì sao?

- Cục Dự trữ liên bang sẽ chịu trách nhiệm.

- Và... nếu Cục Dự trữ liên bang cũng bị phá sản?

- Thì Tổng thống và chính phủ sẽ phải từ chức. Thưa cụ, như thế chưa xứng đáng với 1.000 đôla của cụ hay sao?