Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tặng hoa kèm cả lọ

Hai người bạn hỏi thăm nhau:

- Tối qua, cậu đến nhà nàng chơi vui vẻ chứ?

- Ừ, tớ đứng dưới cửa sổ nhà nàng hát tình ca và cô ấy ném xuống cho tớ một cành hoa...

- Lãng mạn quá, thế còn đầu cậu bị sao thế?

- À... vì cô ấy đãng trí không... rút cành hoa ra khỏi lọ!


Tôi là ai?

Một người đàn ông ở Philadelphia tự tử, để lại bức thư tuyệt mệnh sau đây:

Tôi kết hôn với một góa phụ. Vợ tôi có một con gái đã lớn.

Cha tôi phải lòng con gái của vợ tôi, kết hôn với nó, vậy cha tôi trở thành con rể tôi, còn con gái của vợ tôi trở thành mẹ tôi.

Vợ chồng tôi sinh được một con trai, vậy cha tôi là anh rể của con trai tôi, còn con trai tôi là chú tôi, vì nó là em của con gái của vợ tôi.

Rồi vợ của cha tôi lại sinh một con trai. Đó chính là em trai tôi và cũng là cháu ngoại tôi, vì nó là con của con gái của vợ tôi.

Luận ra thì vợ tôi chính là bà ngoại tôi, vì nàng là mẹ của mẹ tôi. Tôi là chồng nàng đồng thời là cháu ngoại của nàng. Mà chồng của bà ngoại phải là ông ngoại, vì thế tôi chính là ông ngoại của tôi.

Giao tiếp của người điếc

Một anh chàng lạc tới vùng đất xa xôi. Tới căn nhà đầu tiên, anh nhìn qua cửa thì thấy một bà cụ đang bóp ngực mình, còn cụ ông đang tự đấm ngực thình thịch.

Bối rối anh đi tiếp đến ngôi nhà thứ hai:

- Bác ơi, hàng xóm của bác làm gì kỳ cục thế ạ?

- Ôi dào, đó là nhà Robison. Hai ông bà cụ đều bị điếc nặng. Cụ bà bảo cụ ông di vắt sữa bò còn cụ ông thì bảo cụ bà: 'Muốn tôi đấm cho một trận hay sao mà sai tôi? Tự đi mà vắt sữa lấy chứ'.

Đi bộ

- Ngày trước, tôi đã phải đi bộ 10 cây số để đến trường đấy.

- Lẽ ra, thầy nên dậy sớm hơn để không bị lỡ chuyến xe bus.

Cãi lệnh quan

Ngoài đường không có đèn. Tối đến, quan phủ đi vấp phải người ta, lấy làm giận lắm. Sáng mai, quan ra cáo thị: 'Ai đi đêm phải cầm đèn'.

Đêm hôm ấy, quan đi, lại vấp phải một người. Quan quở:

- Ngươi không đọc cáo thị à?

Người kia đáp:

- Bẩm có đọc.

- Thế sao ngươi không cầm đèn?

- Bẩm có, tôi có đèn.

- Thế sao trong đèn không cắm nến?

- Bẩm, trong cáo thị chỉ thấy nói cầm đèn, chớ không thấy nói cắm nến.

Quan phủ về trong lòng rất hậm hực, sáng hôm sau lại ra cáo thị: 'Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải cắm nến'.

Đêm hôm ấy, quan đi, lại vấp phải một người.

Quan lại quở:

- Đi đêm sao không có đèn, có nến?

Người kia đáp:

- Bẩm, tôi có đủ đèn, có nến.

- Thế sao người không thắp nến?

- Bẩm vì trong yết thị không thấy nói thắp nến.

Quan phủ lại ra về, ngay sáng hôm sau quan cho ra cáo thị mới: 'Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải cắm nến, nến phải thắp'.

Nhưng một hôm, nửa đêm, quan đi, lại vấp phải một người có đèn, có nến, nhưng nến đã thắp hết rồi. Quan lại quở. Người kia nói:

- Bẩm, trong cáo thị không thấy nói hết cây nến này, phải tiếp cây nến khác ạ!

- !!!!!!