Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thà yêu còn hơn!

Cô vợ trẻ đi làm về trễ, quần áo xộc xệch, hớn hở báo với chồng: - Thoát rồi anh ạ! Trên đường về nhà em gặp một tên vô lại. Nó gí dao vào cổ em và bảo: 'Yêu thì tha, chống lại thì chết!'

- Trời ơi! Rồi sao?

- Em... xin tha ạ!

- !?

 

Vắt sữa bò

Cô giáo: 'Các em chú ý, hãy nhìn cô và nói xem thích cái gì trên người cô thì cô sẽ cho biết, lớn lên các em sẽ làm gì?'

Cô bé Masha nói:

- Thưa cô, em thích mái tóc của cô.

- Ôi, Masha yêu quí, lớn lên em sẽ trở thành thợ làm đầu nổi tiếng.

Cậu bé Pêchia:

- Thưa cô, đôi mắt của cô rất đẹp.

- Cám ơn Pêchia, lớn lên em sẽ trở thành bác sỹ nhãn khoa. Thế còn Peter, nói gì đi chứ, đừng xịu mặt như vậy.

- Thưa cô, em còn biết nói gì bây giờ? Em đã hiểu, kiểu gì em cũng sẽ chỉ là công nhân vắt sữa bò ở nông trại thôi.

Nhất tự vi sư

Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, ông chủ tịch xã đến thăm một trường cấp hai.

Trong buổi gặp mặt các thầy cô giáo và các em học sinh, ông hỏi một học sinh:

- Cháu có biết câu: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” ý nói gì không?

- Thưa bác, nhất là một, tự là chùa, sư là thầy. “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” có nghĩa là “Một nhà chùa có một ông thầy, bán cái chùa thì còn lại mỗi ông thầy”.

Ông chủ tịch nghiêm nghị:

- Hỏng! Hỏng cả rồi! Học sinh, học trò vô lễ thật... các cháu có nghe nói: “Tiên học lễ, hậu học văn” lần nào chưa? Đấy, đấy! Bà tiên trên trời còn học lễ nghĩa, bà hoàng hậu là vợ vua, uy quyền là thế mà còn phải học văn nữa là các cháu.

- ??????

Truyện cười dân gian

- Nói tóm lại - nhà báo phỏng vấn một tỷ phú - Sự thành công cùng tiền bạc mang lại cho ông điều gì mãn nguyện nhất?

- Đó chính là việc vợ tôi không vào bếp nữa.

Biết là ai không?

Một sinh viên đến muộn giờ thi viết. Sau khi cố nài nỉ ông giám thị, cậu ta được chấp nhận vào thi với lời cảnh cáo nghiêm khắc rằng sẽ không nhận bài nộp trễ sau 5 phút.

- Hết giờ, cậu sinh viên kia lên nộp bài chậm 15 phút và bị giám thị từ chối thẳng thừng. Cậu vẫn gan lì tiến sát đến bàn giáo viên và hỏi: Thầy có biết em là ai không?
- Dĩ nhiên là không.
- Chẳng nhẽ thầy không nhớ nổi cả tên em ư?
- Không biết! Và tôi cũng chẳng cần phải biết em là ai. Ông thầy mỉa mai, không thèm nhìn cậu sinh viên.
- Vậy thì xin lỗi thày nhé!
- Cậu ta nhanh tay nhét bài của mình vào giữa xấp bài trên bàn và biến khỏi phòng.