Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thành thật khai báo

- Nàng: Anh có hút thuốc bao giờ không?

- Chàng: Không bao giờ.

- Nàng: Vậy anh có uống rượu chứ?

- Chàng: Đời anh chưa từng uống một giọt rượu nào.

- Nàng: Thế còn cờ bạc? Chắc anh cũng có chơi chứ?

- Chàng: Không khi nào, em biết đấy.

- Nàng: Vậy ngoài em ra, anh còn để ý đến cô nào không?

- Chàng: Em phải tin anh chứ. Anh chỉ có duy nhất em mà thôi!

- Nàng: Nhưng anh cũng phải có một thói xấu gì đó chứ?

- Chàng: À, đúng là thỉnh thoảng anh có hay nói dối.


Khéo nịnh

Một ông quan võ tính thích thơ nôm. Ở bên cạnh nhà, có một anh chỉ khéo tán ăn. Hễ làm được một bài thơ nào, ông quan võ thường gọi anh ta sang đọc cho nghe, anh ta tán tụng khen hay. Thế là lại cho ăn uống.

Một hôm, quan cho gọi anh ta sang chơi. Lúc ngồi ăn nói:

- Tôi mới làm được một cái chuồng chim ở sau vườn, nhân nghĩ được một bài tứ tuyệt, đọc bác nghe xem có được không?

- Dạ, xin ngài cứ đọc.

Ông quan võ vừa gật gù vừa ngâm:

Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời,Đứa thì bay bổng đứa bay khơi.Ngày sau nó đẻ ra con cháuNướng chả băm viên, đánh chén chơi.

Anh kia nức nở khen:

- Hay lắm, xin ngài đọc lại từng câu cho được thưởng thức hết cái hay của bài thơ.

Quan đọc lại:

- Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời

Anh kia tán:

- Hay! Tôi nghiệm như câu này, có lẽ ngài sẽ làm đến quan tứ trụ triều đình.

Quan lại đọc:

- Đứa thì bay bổng đứa bay khơi

Anh kia tán:

- Ngài còn thăng quan chưa biết đến đâu!

Quan đọc đến câu:

- Ngày sau nó đẻ ra con cháu

Anh kia tán:

- Hay tuyệt! Con cháu ngài còn là vô số.

Quan tiếp:

- Nướng chả băm viên đánh chén chơi!

Anh kia ngập ngừng rồi lại khen:

- Hay quá! Cảnh ngài về sau tha hồ mà phong lưu, phú quý.

Ông quan võ, mũi nở bằng cái thúng, đắc chí, rung đùi, rót rượu mời anh kia và bảo:

- Thơ tôi được cái tự nhiên. Bây giờ nhân có thi hứng, tôi làm thử một bài tức cảnh nữa, anh nghe xem thế nào nhé!

- Bẩm thế thì hân hạnh quá!

Quan nhìn chung quanh, trông thấy con chó, làm luôn bài thơ rằng:

Chẳng phải voi, chẳng phải trâu,Ấy là con chó cắn gâu gâu.Khi ngủ với nhau thì phải đứng,Cả đời không ăn một miếng trầu.

Anh kia gật gù khen hay. Hai người mời nhau uống trà tàu, rồi anh kia cũng xin họa một bài:

Quanh quanh đằng đít lại đằng đầu,Hễ thấy ai vào cắn gâu gâuĂn hết của thơm cùng của thốiTrăm năm chẳng được chén trà tàu.

Trong rạp chiếu phim

- Chuyện cậu và anh chàng mới quen đến đâu rồi?

- Thôi rồi.

- Sao vậy? Hôm qua hai người còn đi xem phim mà.

- Ừ, nhưng lúc trong rạp mất điện, chân anh ta cứ quờ quạng...

- Anh ta sàm sỡ lắm hả?

- Được thế thì còn khá. Đằng này, anh ta cứ quờ quạng sợ mất đôi dép lê cũ rích.

Bỏ vợ lại hay

Một ông khoe với bạn: 'Tớ đã ly dị xong và thấy mình làm thế là rất hay'.

- Thế nó hay ở chỗ nào?

- Tòa buộc mỗi tháng tớ phải chu cấp cô vợ cũ 1.000 đôla. Nhưng từ khi mỗi người một ngả thì mỗi tháng tiền điện thoại nhà tớ giảm được 1.200 đôla.

Hú hồn

Một buổi tối mưa giông, chưa tìm được nơi trú bỗng nhìn thấy một ngôi nhà, người đàn ông liền gõ cửa hỏi trọ nhờ một đêm.

- Nhà tôi chật rồi, không còn phòng cho anh ở đâu. - Chủ nhà nói.

- Ông có thể để tôi ngủ ở dưới sàn nhà cũng được. - Người đàn ông năn nỉ và run lên từng hồi.

Thương tình, chủ nhà đồng ý cho vào trọ nhưng không quên dặn dò: 'Anh có thể ở phòng con gái tôi, nhưng nhớ không được động đến người nó đấy'.

Người đàn ông mừng rỡ, mỉm cười theo chủ nhà lên phòng và nằm dưới sàn. Đêm khuya, vì quá lạnh, người đàn ông đánh bạo leo lên giường nằm cùng cô gái và đánh một giấc ngon lành.

Sáng dậy, lúc chia tay chủ nhà, anh hỏi:

- Sao trời lạnh thế, con gái ông không đắp chăn mà vẫn chịu được, thậm chí còn không cả thèm trở mình nữa chứ.

- À! Hôm nay là ngày chúng tôi đưa cháu ra nghĩa trang. - Ông chủ nhà rơm rớm nước mắt nói.