Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thật là may mắn!

Bob say khướt. Anh ta về nhà, đập cửa:

- Ồ, Bob! Anh đã về đấy ư?

- Ừ, em yêu ạ, anh gặp bạn cũ.

- !?

- Anh nhậu hết lương tháng rồi.

- À, em có thể hiểu.

- Xe lại bị giữ...

- Chuyện đương nhiên mà.

- Ôi, em đúng là người phụ nữ hiền dịu nhất trần đời. Ừm... Ờ... hình như cái dây chuyền em đưa hôm qua, anh trót tặng một cô gái.

- Lạy Chúa, em thật là may mắn!

- Sao, em định nói là em rất hài lòng ư?

- Vâng, vì em chỉ là... hàng xóm của anh. Hãy can đảm lên, chỉ còn vài bước chân nữa thôi. Cầu Chúa phù hộ cho anh!

Không đánh lại

- Quỷnh: Ở lớp có bạn đánh Quỷnh không dám đánh lại!
- Mắm: Chuyện lạ à nghen! Nhưng tại sao bạn ấy lại đánh Quỷnh?
- Quỷnh: Vì quỷnh đánh bạn ấy trước!!!
- Mắm: Hừ! Biết ngay mà!

Hình phạt

Ba người đàn ông chết trong một vụ tai nạn và cùng lên Thiên đàng. Đến nơi, Thánh Peter nói:

- Ở đây chỉ có một luật lệ: Không được đạp chết vịt!

Bên trong Thiên đàng cơ man là vịt, thật khó mà tránh được chúng. Được vài bước chân, một người trong số họ đã lỡ giẫm chết một con. Thánh Peter xuất hiện cùng một người phụ nữ rất xấu xí, xích họ lại với nhau và nói: "Hình phạt dành cho anh là phải sống suốt đời với người đàn bà này."

- Ngày hôm sau, người thứ hai cũng đạp chết vịt và ông Thánh xích anh ta với một người phụ nữ cực kỳ xấu xí khác. Người thứ ba hết sức thận trọng mỗi bước chân. Anh ta tránh được xui xẻo trong một thời gian dài. Một hôm, Thánh Peter mang anh ta đến gặp một cô gái tóc vàng đẹp hoàn hảo, xích họ lại với nhau rồi bỏ đi mà không nói lời nào. Người đàn ông thắc mắc với cô gái: "Không hiểu tôi đã làm gì để may mắn được sống với cô nhỉ?"

- Tôi không biết anh làm gì, nhưng tôi đã đạp chết một con vịt.

Bỏ ăn

Em hỏi anh trai :
- Em: Anh ơi! Tại sao lại nói “một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”?
- Anh: Đồ ngốc! Có thế mà cũng ko biết. Chúng nó bỏ ăn để…tránh bị ngộ độc thực phẩm chứ gì.

Chen lấn

Một nhà biên kịch bảo đồng nghiệp:

- Rất tiếc là anh lại không đến dự buổi công diễn đầu tiên vở kịch của tôi. Người ta chen lấn xô đẩy nhau đến là khiếp ở trước cửa phòng bán vé.

- Vậy anh có chấp nhận cho họ lấy lại tiền vé không?