Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thay đổi nhiều quá!

Một bà góa giàu có mời họa sĩ đến nhờ vẽ bức chân dung người chồng quá cố của bà ta.

- Được ạ - họa sĩ nói - Bà có ảnh ông ấy không?

- Không! Vì thế tôi mới nhờ anh vẽ chân dung chứ.

- Nhưng thưa bà, bà muốn tôi vẽ thế nào?

- Vẽ thế nào tùy anh! Đó là nghề của anh cơ mà... Còn tôi, tôi chỉ có thể nói với anh rằng mắt ông ấy màu nâu, tóc đen, ông ấy có bộ ria nhỏ và lúc nào ông ấy cũng mỉm cười!

Anh họa sĩ tự nhủ không nên từ chối người đàn bà tốt bụng này và nói cho cùng, anh chẳng có lý do gì để bỏ lỡ một đơn đặt hàng như vậy.

Một tháng sau, anh đem bức tranh bọc kín đến. Anh ta cởi dây buộc, gỡ giấy bọc rồi đặt tranh lên trên lò sưởi. Bà góa lùi lại một chút rồi kêu khóc thảm thiết:

- Trời ơi! Mới có mấy năm mà ông ấy thay đổi nhiều quá!

 

Sợ ma

Tuyết rất sợ ma nhưng phải đi học thêm vào buổi tối. Đường đi học có một đoạn khá vắng vẻ nên cô luôn mong có người nào đó đi cùng.

Một hôm Tuyết thấy có một chàng trai đạp xe cùng chiều với mình. Mừng quá, cô chạy lên để đi cùng, sau một lúc trò chuyện, cô nói:

- Em sợ ma lắm! Đi một mình đoạn đường này em rất sợ. Cảm ơn vì đã có anh đi cùng.

Chàng trai mỉm cười nhìn cô trìu mến:

- Hồi còn sống anh cũng thế.

 

Ai tài hơn?

Con của hai luật sư khoe với nhau:

- Mày xem bố tao có tài không? Ông X tham ô 9 tỉ đồng, nhờ bố tao, nói có một giờ mà ông chỉ bị có 2 năm “tù treo”

- Nhằm nhò gì, lão Y buôn lậu tới 2 kg heroin, nhờ bố tao nói có một câu mà lão khỏi phải tù ngày nào.

- Bố mày nói câu gì mà tài thế?

- Câu ngắn thôi: “Đề nghị tử hình”.

Bằng chứng để xin trợ cấp

Cặp vợ chồng già không con sống với nhau trong điều kiện rất thiếu thốn về vật chất.

Một hôm, cụ ông bảo cụ bà:

- Tôi nghĩ đã đến lúc phải lên quận xin trợ cấp tuổi già.

Cụ bà băn khoăn:

- Nhưng ông không có giấy tờ chứng minh tuổi tác, làm sao xin được?

Cụ ông quả quyết:

- Bà yên tâm, tôi có cách rồi.

Sáng hôm sau, cụ ông lần lên quận để rồi chiều mang về cái chi phiếu đầu tiên. Cụ bà hỏi:

- Làm cách nào mà ông chứng minh được vậy?

- Thì tôi cởi hết cúc áo ra, chỉ cho họ thấy bộ lông ngực bạc trắng của mình.

Cụ bà thở dài:

- Vậy sao sẵn đó mà ông không cởi cả quần ra để xin trợ cấp tàn phế luôn thể.

Nói thế ông còn điên hơn

Cô hầu phòng xinh đẹp hớt hải chạy tới gặp bà chủ: 'Bà ơi, nguy rồi! Ông đang cáu'.

- Không hiểu sao mụ quản lý tòa nhà mách với ông là trong thời gian ông đi vắng, có một người đàn ông trẻ tới nhà mình và ở lại qua đêm với bà.

- Bình tĩnh nào. Ta có một sáng kiến, hay là cô cứ nhận với ông chủ rằng người đàn ông đó tới thăm cô?

- Không được đâu bà ơi! Nói thế thì ông còn 'điên' hơn, không khéo nhà tan cửa nát.