Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thay thế

- Anh phục vụ tiệm ăn hỏi vị khách: Ông dùng gì thưa ông?
- Anh cho tôi một đĩa cải xào và một đĩa thịt kho.
- Vâng thưa ông, xin ông đợi một chút, tôi sẽ vào bếp nấu ạ.
- Ơ, thế ra anh cũng là đầu bếp luôn à?
- Dạ tôi chỉ làm thay thôi ạ, vị đầu bếp đã được đưa đi cấp cứu từ sáng do sơ ý nếm nhầm một món xào nào đó trong bếp ạ.


Quá muộn

Vợ nói với chồng: 'Em đọc một bài báo rất hay về đàn ông. Tác giả khẳng định rằng sau khi lấy vợ, đàn ông trở nên thông minh hơn'

- Đúng thế ! Nhưng lúc đó thì mọi chuyện đã muộn rồi đó em.

- !!!!!

Lý do thôi việc

Chị oshin giúp việc trong một trang trại bỏ chủ cũ tới xin làm công cho chủ mới ở trang trại kế bên. Ông chủ mới muốn tìm hiểu chút ít về nhân thân của người làm nên gạn hỏi cặn kẽ.

- Chị đã làm công ở nhà người ta tới 20 năm, tại sao lại bỏ đi? Bên ấy họ đối xử với chị tệ lắm à?

- Dạ, thưa không phải. Tôi được ăn, được mặc, được ở tốt. Tôi còn được đóng bảo hiểm và lương hưu nữa.

- Vậy thì còn gì phải than phiền nữa?

- Nhưng khổ một nỗi là ở bên ấy lúc có một con vật nuôi bị chết là lại đem ra nấu ăn cho cả nhà. Thôi thì đủ gà, vịt, thỏ... Những khi bò hay ngựa chết thì ăn tới hàng tuần mới hết thịt.

- Đâu cũng như thế thôi. Bên tôi cũng phải làm như vậy.

- Nhưng bên ông có cụ ông, cụ bà không?

- Không. Các cụ nhà tôi mất cả rồi. Tôi ở đây với bà xã... Sao chị lại hỏi thế?

- Vì hôm qua, cụ ông ở bên ấy vừa mất.

Con hết khát rồi

Bố đang hứng thú dạy con trai tập bơi, thì cậu quý tử đề nghị:

- Bố ơi, chúng ta có thể nghỉ được chưa ạ?

- Sao vậy? Lúc nãy, chính con hăng hái đòi bố cho tập cơ mà?

- Vâng, nhưng bây giờ con căng bụng rồi, không còn khát nữa ạ.

Tam đại con gà

Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm tốt , dốt hay nói chữ” , đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.
- Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy con trẻ.
- Một hôm, dạy sách Tam thiên tự , sau chữ “tước” là chim sẽ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Du dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy cậy, trong long vẫn thấp thỏm.
- Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba.
- Thấy vậy, thầy lấy làm đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: Dủ dỉ là con dù dì… Dủ dỉ là con dù dì…
- Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy: Chết chửa ! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì” ?
- Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “ Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa” , nhưng nhanh trí  thầy vội nói gỡ: "Tôi vẫn biết ấy là chữ “kê”, mà “kê” nghĩa là “gà”, nhưng tội dạy thế là dạy cháu biết đến tận tam đại con gà kia."
- Nhà chủ càng không hiểu, hỏi: Tam đại con gà nghĩa làm sao?
- Thế này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!