Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thể diện quốc gia

Đêm Noel, hai sinh viên Bungari trong ký túc mời 2 nữ sinh nước ngoài khác cùng tổ chức tiệc. Sau khi nhậu say khướt, hai chàng lăn ra ngủ như chết.

Sáng hôm sau, anh này hỏi anh kia:

- Sao, đêm qua cậu vui vẻ chứ?

- Như cậu thôi, nhưng tớ đã giữ được thể diện quốc gia.

- Cậu nói thế nghĩa là gì?

- Trước khi thiếp đi, tớ đã kịp nói với hai cô gái tụi mình là người Rumani.

Đằng nào chả đứt

Một cô gái hỏi người yêu:

- Nếu được chọn 1 triệu USD hoặc em, anh sẽ chọn đằng nào?

- Đằng nào cũng thế. - Chàng thở dài - Anh lấy một triệu USD.

- Vậy là anh không yêu em?

- Có chứ! Nhưng nếu anh chê tiền, thì em cũng bỏ anh thôi, vì chả ai lấy một thằng đần như vậy.

Nâng mặt

Một phụ nữ quyết định đi căng da mặt nhân dịp sinh nhật. Bà cảm thấy rất hài lòng về kết quả. Trên đường về nhà, bà ghé vào một quầy ăn và tự thưởng cho mình một bữa ngon lành. Trước khi ra về, bà hỏi người chủ: 'Ông nghĩ tôi bao nhiêu tuổi?'.

'Khoảng 35', ông chủ trả lời.

'Ồ, thực ra tôi đã 45 tuổi', người phụ nữ nói và trong lòng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Khi đứng chờ tại bến xe buýt, bà cũng hỏi một ông già câu tương tự. Ông ta trả lời: 'Tôi đã 85 tuổi rồi và không còn nhìn rõ nữa. Nhưng nếu tôi có thể sờ ngực bà trong vài phút, tôi có thể nói chính xác tuổi của bà'.

Người phụ nữ tò mò và thấy rằng không có ai xung quanh nên nhận lời. Vài phút sau, ông già nói: 'Bà 45 tuổi'.

Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi: 'Thật kỳ lạ. Làm sao ông biết?'.

'Tôi đứng ở sau bà trong quán ăn', ông già trả lời.

 

Mấy người?

Trên đường quốc lộ, hai gã thanh niên trên một chiếc xe máy đang phóng như điên chợt một anh cảnh sát giao thông chạy ra tuýt còi dừng xe. Một trong hai gã lên tiếng, giọng như nấc cụt:
- Dạ... Xin chào... hai đồng chí... cảnh sát!
- Mời... bốn đồng chí... thường dân xếp thành... hàng một...-Anh cảnh sát trả lời.  

Chuyện thời đại thông tin

Câu chuyện sau đây được ghi lại nguyên xi từ phòng hỗ trợ khách hàng của hãng WordPerfect. Nhân vật chính đã bị đuổi việc nhưng đang kiện hãng theo điều khoản 'Chấm dứt hợp đồng không có lý do'.

- Đây là phòng chăm sóc khách hàng hãng WordPerfect! Tôi có thể giúp gì được cho ngài?

- Vâng, tôi gặp rắc rối với phần mềm WordPerfect. Tôi đang gõ thì đột nhiên tất cả chữ nghĩa biến mất.

- Biến mất? Thế màn hình của ông bây giờ nom ra sao?

- Chẳng có gì cả! Trống trơn! Nó không hiển thị bất cứ chữ nào khi tôi gõ.

- Ông vẫn còn ở trong chương trình WordPerfect hay thoát ra ngoài rồi?

- Làm sao biết được cơ chứ!

- Ông có nhìn thấy dấu nhắc C: trên màn hình không?

- Dấu nhắc C: là cái gì vậy?

- Thôi, bỏ qua! Ông có thể di chuyển con trỏ quanh màn hình không?

- Không có con trỏ nào hết. Tôi chẳng bảo cậu rồi là gì đấy, máy không nhận bất cứ lệnh nào cả.

- Thế monitor của ông có đèn báo nguồn không?

- Monitor là gì cơ?

- Hừm! Nó là một thiết bị có màn hình, trông giống cái máy thu hình. Nó có cái đèn nhỏ để báo đang ở chế độ hoạt động không.

- Tôi không biết!

- Thế thì, nhìn vào đằng sau monitor và tìm dây cấp nguồn của nó. Ông nhìn thấy chưa?

- Thấy rồi!

- Tốt! Hãy lần theo sợi dây điện đến phích cắm. Nó có nằm trong ổ điện không đấy?

- Có!

- Ngài lưu ý cho, sau monitor có tới 2 sợi cáp chứ không phải chỉ có một đâu nhé! 

- Không! Làm gì có!

- Nhất định là phải có chứ. Ngài xem lại coi.

- À, tôi thấy rồi!

- Một cáp là cáp điện đã kiểm tra rồi. Ngài hãy lần theo cáp còn lại xem nó có cắm chặt vào CPU không.

- Tôi không với tới được.

- Thế thì ngài quan sát kỹ xem giắc cắm đã ổn chưa.

- Không nhìn thấy gì cả.

- Thử quỳ xuống và cúi người hết cỡ về phía trước xem!

- Không phải tại góc nhìn. Tôi không nhìn thấy gì vì ở đây tối quá.

- Tối?

- Phải! Đèn văn phòng tắt hết rồi và nguồn sáng duy nhất bây giờ là ánh sáng bên ngoài chiếu qua cửa sổ.

- Thế thì bật đèn lên!

- Không được!

- Tại sao không?

- Mất điện rồi!

- Mất điện? À, thế là mọi chuyện giải quyết xong. Ông còn giữ hộp xốp, bản hướng dẫn và các thứ để đóng gói chiếc máy không?

- Còn! Để làm gì vậy?

- Ông hãy rút giắc cắm, đóng gói chiếc máy lại đúng như lúc mua nó rồi mang tới nơi đã bán máy cho ông.

- Tệ thế sao?

- Vâng, tôi e là như vậy.

- Được rồi, thế tôi sẽ nói gì với cửa hàng?

- Hãy bảo họ rằng ông ngu ngốc tới mức không xài nổi máy tính.