Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thế mới gọi là nhanh!

- Trời! Cái tháp cũ kỹ bé tí kia à? Ở Houston, chúng tôi chỉ xây trong vòng 2 tuần!

Xe chạy qua Tòa nhà Nghị viện. Bác tài kể rằng, tòa nhà được xây dựng năm 1544 và hoàn thành năm 1618.

- Quỷ thần ơi! Ở Dallas, chúng tôi xây một cái lớn hơn thế, chỉ mất có nửa năm!

Khi đi ngang qua Webminster Abbey, chàng Texas nhổm lên:

- Ồ! Cái gì ở đàng kia vậy?

Tay lái xe tỉnh bơ:

- Có trời mới biết! Ngày hôm qua còn chưa thấy!


Hỏi đường

Ông hai(lúa) có người con trai đi học ở trên Xì Gòn. Một hôm ông lên thăm con trai, cả một đoạn đường từ dưới quê lên Xì Gòn ông đi xe khách nên ngồi một chỗ, đến bến xe ông đi xuống và đi sang bên kia đường đón xe ôm đến nhà trọ của con ông. Loai hoai mãy bên đường mà ko biết kêu xe ôm như thế nào:
- Không biết trên Xì gòn kêu xe ôm có giống dưới quê mình ko ta? Nhìn xung quanh thấy có 2 người đan ông cũng trạc tuổi đứng lề đường ông định lại hỏi thăm nhưng đúng lúc đó một người kêu lên:
- Ê...... 35 Nguyễn Bỉnh Khiêm....

Tự nhiên  ông kia chạy xe lại đưa cho ông ta cái nón nữa rồi chở đi.
- Thấy vậy ông định hỏi thăm ông còn lại xem sao. Nhưng vừa định hỏi người này lại kêu lên: Ê ...Ê .... 42 Lý Tự Trọng.

Rồi cũng như người kia , đc đưa 1 cái nón đội rồi đc chở đi.

Ông Hai: Ah!!!! Thì ra ở Xì Gòn người ta kêu xe ôm như vậy! Nói tuổi trước rồi nói tên sau là đi ....hhjhjhhj có vậy mà mình cũng ko biết, ngu thật!

Rồi ông nhìn bên kia đường thấy môt người ngồi trên chiếc xe có dư một cái nón, ông ngoắc tay và kêu sang phía đường ông đứng. Ê.... 55 Nguyễn Văn Tèo.

- Xe ôm: !?!?

Một tỷ một mớ rau

Một tỷ phú bị mắc căn bệnh hiểm nghèo khiến giới y học đương thời bó tay.

Thế là họ quyết định dùng kỹ thuật đông lạnh làm cho ông 'tạm chết' trong một khoảng thời gian đủ để nghiên cứu ra loại thuốc chữa căn bệnh quái ác này.

Hơn 40 năm qua đi, ông tỷ phú kia tỉnh lại. Việc đầu tiên ông làm là tắm táp sạch sẽ, ăn mặc gọn gàng, và làm một vòng 'dạo qua phố phường, dạo qua thị trường'.

Mọi cảnh vật đều thay đổi, khác lạ. Đất nước sau hàng chục năm phát triển và đổi mới đẹp lạ thường. Ông quyết định rẽ vào một chợ cóc hiếm hoi ven đường và hất hàm hỏi bà bán rau:

- Bao tiền một mớ rau muống?

- Dạ, một tỷ bác ạ!

 

Bây giờ mới đúng

Nhà ngoại giao nọ vốn nổi tiếng với tính hài hước. Một lần dự tiệc, khi ông ta đến mọi người đã ngồi kín bàn ăn, ông ta đành ngồi xuống một chiếc ghế thừa ở góc bàn. Mới yên chỗ, ông ta đã lên tiếng:

- Tôi xin đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Bàn tiệc chợt im ắng hẳn, cánh đàn ông thì lấy khăn tay che miệng cười, cánh đàn bà thì ngượng nghịu ngó lơ. Đợi cho yên ắng, ông mới giải đáp:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái chân bàn. (Ý nói một quan khách như ông mà lại phải ngồi ở góc bàn).

Mọi người đều ồ lên thở phào. Chủ bữa tiệc đề nghị mời ông vào vị trí giữa bàn. Vừa ấm chỗ ông lại nói:

- Bây giờ đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Khác với lúc nãy, tiếng phỏng đoán nổi lên râm ran, người đoán chân ghế, người đoán thìa, nĩa... ông đều lắc đầu tất, đợi mọi người yên lặng, ông mới thủng thẳng trả lời:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái mà các vị đoán lúc nãy.

Nếu vậy

Buổi sáng, có tiếng chuông cửa ở một nhà vườn ngoại ô. Từ trong nhà tiếng một phụ nữ vọng ra:'Anh sinh viên trẻ đến đưa báo đấy à? Tôi ra ngay'.

- Không, Jean, chồng em đây. Anh quên chìa khóa xe. Mở cửa cho anh.

- Nếu vậy anh phải chờ em một chút vì em vừa tắm xong. Để em khoác cái áo choàng vào đã...