Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thế thì cũng bị rồi!

Tiếng người đàn ông trong điện thoại:

- Thưa bác sĩ, thằng con trai tôi bị chứng quai bị...

- Phải, tôi biết. Hôm qua tôi đã đến và khám cho cháu rồi. Nhớ giữ nó cách biệt với những người khác trong nhà và...

- Thôi chết! Nó đã hôn người giúp việc mất rồi.

- Ồ, thật không may! Có lẽ chúng ta phải cách ly cô ấy...

- Nhưng thưa bác sĩ, tôi sợ rằng chính tôi cũng đã hôn cô gái đó.

- Rắc rối quá! Như vậy có nghĩa là ông cũng đã mắc bệnh.

- Ngoài ra, tôi còn hôn vợ tôi...

- Giọng bác sĩ bỗng thất thanh: Trời ơi! Thế thì tôi cũng bị rồi!

Luật sư đi nhà hàng

Hai luật sư sau khi tham gia bào chữa tại một phiên tòa tỏ ra rất mệt nhọc, họ bước vào một quán và gọi nước uống, mỗi người lấy trong cặp của mình ra một ổ bánh mì ăn.

Anh phục vụ nhanh chóng nhắc nhở:

- Thưa quý khách, quán chúng tôi có quy định được ghi trên bản bên kia: 'Quán chúng tôi có phục vụ ăn trưa. Quý khách vui lòng không ăn thức ăn tự mình mang vào quán'.

Hai vị luật sư vui vẻ cám ơn anh phục vụ và trao đổi bánh mì cho nhau rồi... tiếp tục ngồi ăn ngon lành.

Không phải giả

Thanh tra:
- Bằng của ông là bằng giả !
Sếp đáp:
- Xin thưa,các ông nhầm ! Tôi không bao giờ mua nhầm của giả đâu.

Chờ xe buýt

Một ông già lần đầu tiên tới bang Washington bị lạc đường bèn tới hỏi cảnh sát: 'Xin lỗi, làm ơn chỉ cho tôi đường đến tòa nhà Capitol'.

- Vâng ạ, bác cứ chờ ở trạm xe buýt này cho tới khi xe buýt 54 đến, xe đó sẽ dẫn bác đến thẳng tòa nhà luôn.

3 giờ sau, cảnh sát trở lại khu vực cũ để canh gác thì thấy người đàn ông nọ vẫn còn đang chờ ở bến xe buýt. Viên cảnh sát đi tới:

- Lúc nãy bác bảo muốn đến tòa nhà Capitol và cháu đã hướng dẫn bác chờ xe buýt số 54 rồi cơ mà. Sao giờ này bác vẫn ở đây ạ?

- Anh đừng lo cho tôi quá, tôi có thể chờ được mà. 45 chiếc chạy qua đây rồi, chỉ còn 9 chiếc nữa thôi.

Cha không nhận ra tôi à

Hai linh mục đi nghỉ ở Hawaii. Họ quyết định sẽ biến nó thành một chuyến đi nghỉ thực sự bằng cách không mặc bất cứ thứ gì mà có thể chỉ ra rằng họ thuộc giới tăng lữ.

Ngay khi máy bay hạ cánh, họ tới thẳng một cửa hàng và mua một số áo chim cò, quần soóc, dép xăng đan, kính đeo mắt...

Sáng hôm sau, họ tới bãi biển, mặc bộ đồ 'du lịch'. Họ đang ngồi trên ghế, thưởng thức đồ uống, thưởng thức ánh mặt trời và phong cảnh trên bãi biển thì một cô gái tóc vàng đẹp chết người để ngực trần và đi ngang trước mặt.

Họ không thể nào không nhìn chằm chằm. Khi cô gái tóc vàng đi ngang, cô ta mỉm cười và nói:

- Chào buổi sáng, thưa cha, chào cha nữa nhé. - Cô gật đầu với mỗi vị linh mục và đi tiếp.

Cả hai vị linh mục choáng nặng. Tại sao mà cô ta lại biết họ là linh mục được nhỉ?

Thế là ngày hôm sau, họ quay trở lại cửa hàng và mua những bộ đồ sành điệu hơn nữa. Ngày tiếp theo hai vị linh mục trong bộ quần áo mới ngồi trên bãi biển và tận hưởng ánh nắng mặt trời. Sau một lúc, lại cô gái tóc vàng để ngực trần hôm trước lại đi về phía họ. Cô ta lại gật đầu với mỗi vị linh mục và nói

- Xin chào cha - và tiếp tục bước đi.

Một linh mục không chịu được nữa và nói.

- Xin chờ một chút thưa cô.

- Vâng, làm sao ạ? - Cô kia đáp.

- Chúng tôi là những linh mục và chúng tôi tự hào về điều đó. Nhưng tôi muốn biết là làm thế nào cô biết được chúng tôi là linh mục khi mà chúng tôi đã ăn mặc như thế này?

- Ơ, cha không nhận ra tôi à, sơ Angela đây mà - cô gái đáp.