Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thi nói khoác

Một hôm được nghỉ, bốn quan họp nhau đánh chén, nhân lúc cao hứng liền mở cuộc thi nói khoác. Quan thứ nhất nói:
- Tôi còn nhớ, ngày tôi trọng nhậm ở huyện nọ, tôi được trông thấy một con trâu to lắm, nó liếm một cái hết cả sào mạ!
- Quan thứ hai nói: Thế đã lấy gì làm lạ. Tôi còn trăm thấy một sợ giăng thừng gấp mười cái cột đình làng này!
- Quan thứ nhất biết ông kia nói lỡm mình, bèn chịu thua và giục quan thứ 3 lên tiếng.
- Quan thứ ba nói: Tôi đã từng thấy một cây cầu dài lắm, đứng đầu này không thể trông thấy đầu kia. Chỉ biết rằng có hai bố con nhà nọ, kẻ ở bên này, người ở bên kia, mà chẳng bao giờ gặp nhau được. Lúc ông bố chết, người con nghe tin, vội vã sang đưa đám ma, nhưng kia qua cầu sang đến nơi thì đã đoạn tang được ba năm rồi.
- Đến lượt quan thứ tư: Thế kể cũng đã ghê đấy.Nhưng tôi lại còn trông thấy 1 cái cây cao khiếp lắm! Cứ biết rằng trứng chim ở ngọn cây rơi xuống mới đến nữa chừng, chim đã nở đủ lông đủ cánh đã bay đi rồi.
- Quan thứ ba hiểu ý muốn nói cây dùng để làm cái cầu mình nói nên đành chịu thua.
- Bốn ông quan đắt ý, vỗ đùi cười ha ha. Bỗng có tiếng thét thật to làm các quan giật bắn người:
- Đồ nói láo cả! Lính đâu? Trói cổ chúng nó lại cho ta!
- Các quan sợ rung cầm cập ngơ ngác nhìn trước nhìn sau xem ai, thì té ra Anh lính hầu. Lúc ấy các quan mới lên giọng:
- Thằng kia, mày định trói ai thế?
- Bẩm quan, con thấy các quan thi nhau nói khoác thì con cũng nói khoác chơi đấy ạ!

Giải pháp hợp lý

Hội Văn học thành phố nọ tổ chức hội nghị với chủ đề 'Trong năm Giáp Thân, liệu Tôn Ngộ Không có thể giúp Đường Tăng lấy được kinh Phật?'. Khách mời gồm nhiều chuyên gia ở các ngành khác nhau không liên quan gì đến văn học. Ý kiến của họ rất đáng được xem xét.

Đại diện các ngành điện, nước, điện thoại, giao thông công chính cùng chung ý kiến:

- Với tình hình hiện nay như đào đường lung tung, xe quá đát mất phanh, xe đò bán khách, chạy ẩu, đinh tặc, quý tử đua ôtô, chắc chắn Ngộ Không và Đường Tăng sẽ nhanh chóng vào bệnh viện.

Đại diện ngành vệ sinh an toàn thực phẩm tuyên bố xanh rờn:

- Đối mặt với cơm tù, rau phun thuốc trừ sâu... Ngộ Không dù có mình đồng da sắt cũng thành... sắt gỉ.

Đại diện ngành bảo vệ động vật:

- Là một loại khỉ hiếm, Ngộ Không dù tài đến mấy cũng khó thoát khỏi tay những kẻ buôn bán thịt thú rừng.

Đại diện ngành y tế phán:

- Bụi bặm thế này thì mắt lửa ngươi vàng cũng thành mắt toét.

Cuối cùng, hội nghị kết luận: 'Ngày nay, nếu muốn đi lấy kinh, Đường Tăng nên đặt một vé máy bay khứ hồi sang Tây Trúc chứ đừng trông vào Tôn Ngộ Không!'.

Đơn giản vì không hiểu

Diễn viên hài tới thăm người bạn họa sĩ trường phái ấn tượng. Thấy ông đứng trầm ngâm trước một bức tranh, họa sĩ hỏi:

- Anh có hiểu tôi vẽ gì không?

- Khách trả lời khe khẽ như tự nói với mình: Một người đàn bà.

- Đúng thế! Tôi diễn tả một người đàn bà bằng hình khối và màu sắc. Khả năng cảm nhận hội họa của anh thật đáng khâm phục!

- Có gì đâu! Mỗi khi có điều gì không thể hiểu nổi là tôi nghĩ ngay đến đàn bà!

Nguyên nhân

- MD (ba hoa):Lúc sáng ở phố tôi có động đất đấy
- TVH: Nói dóc, lúc sáng tôi đi ngang có thấy gì đâu!
- MD: À! Bây giờ thì tôi biết nguyên nhân do đâu rồi
- TVH: (Xách dép)

Hậu đậu bậc nhất

Chuyện cười này do bạn Trần Mạnh Quân gửi đến.

Peter gia nhập quân đội lúc 18 tuổi, nhưng dù huấn luyện thế nào, cậu ta cũng không thể bắn súng trúng đích. Một hôm, trong một buổi tập, Peter nhắm mục tiêu bắn 9 lần, nhưng đều không trúng. Viên sĩ quan thất vọng nói:

- Peter, anh thật là vô vọng! Thôi đừng bắn phí viên đạn cuối cùng nữa. Đi ra sau tường kia và dùng viên đạn đó mà tự bắn vào mình.

Peter xấu hổ quá. Anh đi ra sau tường. Một vài giây sau, viên sĩ quan và các tay lính trẻ nghe thấy một tiếng súng.

- Trời ơi, thằng đần độn ấy tự bắn vào mình thật à?, Viên sĩ quan thốt lên.

Ông lo lắng chạy ra phía sau tường, nhưng không như ông nghĩ, Peter chẳng làm sao cả.

- Xin lỗi, tôi lại bắn trượt - Peter sợ sệt nói.