Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thi nói khoác

Một hôm được nghỉ, bốn quan họp nhau đánh chén, nhân lúc cao hứng liền mở cuộc thi nói khoác. Quan thứ nhất nói:
- Tôi còn nhớ, ngày tôi trọng nhậm ở huyện nọ, tôi được trông thấy một con trâu to lắm, nó liếm một cái hết cả sào mạ!
- Quan thứ hai nói: Thế đã lấy gì làm lạ. Tôi còn trăm thấy một sợ giăng thừng gấp mười cái cột đình làng này!
- Quan thứ nhất biết ông kia nói lỡm mình, bèn chịu thua và giục quan thứ 3 lên tiếng.
- Quan thứ ba nói: Tôi đã từng thấy một cây cầu dài lắm, đứng đầu này không thể trông thấy đầu kia. Chỉ biết rằng có hai bố con nhà nọ, kẻ ở bên này, người ở bên kia, mà chẳng bao giờ gặp nhau được. Lúc ông bố chết, người con nghe tin, vội vã sang đưa đám ma, nhưng kia qua cầu sang đến nơi thì đã đoạn tang được ba năm rồi.
- Đến lượt quan thứ tư: Thế kể cũng đã ghê đấy.Nhưng tôi lại còn trông thấy 1 cái cây cao khiếp lắm! Cứ biết rằng trứng chim ở ngọn cây rơi xuống mới đến nữa chừng, chim đã nở đủ lông đủ cánh đã bay đi rồi.
- Quan thứ ba hiểu ý muốn nói cây dùng để làm cái cầu mình nói nên đành chịu thua.
- Bốn ông quan đắt ý, vỗ đùi cười ha ha. Bỗng có tiếng thét thật to làm các quan giật bắn người:
- Đồ nói láo cả! Lính đâu? Trói cổ chúng nó lại cho ta!
- Các quan sợ rung cầm cập ngơ ngác nhìn trước nhìn sau xem ai, thì té ra Anh lính hầu. Lúc ấy các quan mới lên giọng:
- Thằng kia, mày định trói ai thế?
- Bẩm quan, con thấy các quan thi nhau nói khoác thì con cũng nói khoác chơi đấy ạ!

Lần đầu tiên

Người khách bước vào một nhà hàng có tấm bảng lớn: "Sẽ trả 500 USD nếu không thoả mãn được yêu cầu của quý vị".

- Khi người phục vụ hỏi ông khách muốn dùng gì, ông ta trả lời: Cho tôi một cái đuôi voi dùng với bánh mì lúa mạch đen.

- Một lát sau, chủ nhà hàng chạy ra đến gần bàn khách và đập 5 tờ 100 USD xuống bàn: Lần này thì anh thắng, nhưng tôi muốn cho anh biết đây là lần đầu tiên trong mười năm qua, chúng tôi hết bánh lúa mạch đen.

Tranh thủ nhờ vả

Anh chàng lái xe đi tìm khách sạn ở một thành phố lạ để ngủ qua đêm.

Đang loay hoay chạy tới chạy lui thì nhìn thấy một cụ bà tóc bạc trắng, trông hết sức phúc hậu. Anh ta thò đầu ra ngoài xe hỏi thăm đường.

- Cụ ơi, làm ơn chỉ đường cho cháu tới khách sạn Mặt Trời Vàng!

Bà cụ mỉm cười, ánh mắt đầy thân thiện sau gọng kính lão:

- Ồ, anh cho già đi cùng rồi già chỉ cho.

Anh lái xe vui vẻ mời cụ lên xe đi cùng. Theo tay cụ bà chỉ anh lái xe rẽ qua nhiều con phố, nhiều ngã tư đèn xanh, đèn đỏ... cứ như vậy được chừng khoảng 12 km, đến trước một căn nhà nhỏ, cây cỏ mọc um tùm, bên trong có ánh đèn le lói, trông hết sức “liêu trai”, bà cụ khẽ khàng:

- Hãy dừng xe ở đây đi chàng trai!

Anh lái xe thoáng chút lo âu, giọng anh thảng thốt:

- Thưa cụ chỗ này u tịch quá, đâu phải là khách sạn Mặt Trời Vàng!

- À đây là nhà của già. Còn cái khách sạn mà anh muốn đến thì hãy quay lại 11 km, gần chỗ ban nãy, rẽ trái vài chục mét là nhìn thấy!

Sợ vợ

Hai bợm nhậu nói chuyện với nhau:

- Dạo này đi nhậu không sợ vợ la ó sao?

- Ôi trời, vợ tao sợ tao lắm.

- Vậy là mày bản lĩnh giống tao. Mày biết không, khi đi nhậu về, vợ phải quỳ gối mới nói chuyện được với tao.

- Thế thì mày hơn đứt tao rồi. Chỉ tao cách với.

- Dễ ợt, khi nhậu về, tao chui xuống gầm giường....

Sự lựa chọn sáng suốt

Hai sinh viên chuyên ngành cơ khí gặp nhau tại khuôn viên trường đại học, một người đi bộ, còn người kia cưỡi một chiếc xe đạp mới tinh rất đẹp.

Sinh viên thứ nhất gọi:

- Ê! Xe đẹp đấy! Kiếm đâu ra thế?

Sinh viên kia đáp:

- Hôm nọ tớ đang trên đường tới lớp thì cô bạn cùng lớp đạp chiếc xe này đuổi kịp tớ. Cô ấy dừng xe bên bãi cỏ, nhảy xuống, cởi hết xống áo ra và bảo tớ: Anh hãy xài bất cứ thứ gì anh thích!

- Lựa chọn hay đấy! - Sinh viên kia gật gù - Vì đằng nào thì quần áo của cô ta cũng chẳng vừa với cậu.