Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thỏa thuận ngày 8/3

Tối 8/3, sau một ngày vợ chồng đổi vai trò trong nhà như giao ước. Lưng đau như dần, tay bợt bạt, chàng ngồi đần mặt chờ đợi. Đến khuya, không thấy chàng vào giường, nàng đến bên thỏ thẻ:

- Anh yêu, chúng ta còn chờ gì nữa mà không cùng nhau đặt dấu chấm cho một ngày tốt đẹp.

Chàng nhõng nhẽo:

- Thế em không định... bế anh vào giường sao?

Xuân Thu.

Rắc rối trên giường

Người đàn ông dáng vẻ mệt mỏi, tiều tụy đến gặp bác sĩ: 'Tôi không thể nào chợp mắt được bác sĩ ạ'.

Bác sĩ khám sơ qua rồi khuyên:

- Khi đi ngủ anh không nên mang theo những phiền toái, rắc rối của cuộc sống lên giường.

- Vấn đề là vợ tôi không chịu ngủ một mình.

Thao tác bấm chuông

Một người đàn bà giàu có, đã qua ba lần ly dị, đăng báo tìm một người chồng với các tiêu chuẩn: 'Độc thân, không có thói vũ phu, không rời bỏ vợ con và... biết làm tốt bổn phận người đàn ông'.

Buổi sáng nọ, chuông reo vang, cô mở cửa và thấy một anh chàng cụt hai tay hai chân. Anh ta đến vì mẩu rao vặt kia. Cô nàng tỏ ra rất ngạc nhiên vì cô không chờ đợi một ứng cử viên như vậy. Người đàn ông thong thả nói:

- Cô thấy đấy... tôi sẽ không thể đánh hoặc rời bỏ cô được vì...

- Nhưng anh làm sao thuyết phục được tôi về nhiệm vụ của một người chồng?

- Tôi tin là được. Cô cho phép tôi lặp lại thao tác bấm chuông vừa rồi?

Chó khôn hơn chủ

Phát hiện một chú bécgiê đang điều khiển chiếc BMW một cách điêu luyện trên xa lộ, cảnh sát giao thông chặn chiếc xe lại:

- Bằng lái đâu?

= Con chó dùng răng chìa ra một chiếc bằng xịn, ảnh của ông chủ nó.

- Không phải bằng của mày! Phạt 100 USD!

- Chú bécgiê tinh khôn lại đưa khoản tiền phạt ra. Chiếc xe được đi tiếp. Đồng nghiệp của anh cảnh sát thắc mắc: Sao cậu lại để con chó lái xe đi?

- À, còn hơn là để cho cái "con lừa" ngồi ở ghế sau cầm lái.

Bắt bệnh nhân im lặng

Sau khi khám xong cho bệnh nhân, bác sĩ yêu cầu bà ta ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn giấy và lè lưỡi ra, sau đó ông kê hai toa thuốc.

Khi xong công việc ấy, ông bảo:

- A, ổn rồi đấy; bà có thể ngậm miệng lại được rồi.

Nói xong ông cảm ơn bà ta đã đến, bảo bà ta rằng bà ta sẽ ổn thôi rồi tiễn bà ta ra cửa.

Khi ông ta đóng cửa, cô điều dưỡng hỏi ông ta:

- Vì sao bác sĩ bảo bà ta ngồi đó lè lưỡi ra đến những năm phút cơ ạ? Thậm chí ông cũng chẳng buồn nhìn vào lưỡi bà ta nữa cơ.

Vị bác sĩ bảo:

- Làm như thế chỉ cốt giữ để bà ta yên lặng để mà tôi có thể tập trung đầu óc trong lúc kê toa thuốc cho bà ta.