Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thời gian không còn nhiều nữa

Ông Dean nộp bệnh án xong, thấy phòng khám có nhiều người ngồi đợi, ông hỏi cô y tá:

- Này cô, những người này đều xếp hàng trước tôi à?

- Ông là Dean? Ông có thể vào trước đi ạ.

- Không cần đâu, tôi có thời gian mà.

- Thời gian của ông không còn nhiều nữa đâu, tôi vừa xem qua phim X quang của ông rồi...


Cầm tinh loài vật

Tèo được mẹ cho về quê chơi. Một người trong xóm hỏi cậu bé: 'Cháu cầm tinh con gì?'

- Con gà, con lợn, con bò.

- Tại sao cháu nói thế?

- Vì khi xem chữ của cháu, cô giáo nói là cháu viết như gà bới, khi tắm thì mẹ cháu bảo bẩn như con lợn, khi xem sổ liên lạc thì bố cháu bảo ngu như bò.

- !!!!!

Tiềm năng và thực tế

John được giao viết bài luận: 'Phân tích sự khác biệt giữa tiềm năng và thực tế'. Với kinh nghiệm sống ít ỏi, cậu không thể hiểu được ý nghĩa quá trừu tượng của đề bài nên suốt cả tuần không viết được dòng nào. Cuối cùng, cậu quyết định hỏi cha.

Người cha nghĩ ngợi một lúc rồi đáp:

- Cha không thể trả lời con được nhưng có thể giúp con hiểu rõ vấn đề hơn. Hãy đi hỏi mẹ con xem bà ấy có sẵn lòng ngủ với tài tử Harrison Ford với giá 1 triệu đôla không. Tiếp đó, hỏi chị gái con xem với 1 triệu đôla nó có chịu lên giường với diễn viên Brad Pitt không rồi quay lại đây cho cha biết con đã học được những gì.

John bối rối nhưng cũng làm theo lời cha. Cậu đi tìm mẹ và hỏi:

- Mẹ ơi! Nếu có ai đó trả cho mẹ 1 triệu đôla và đề nghị mẹ ngủ với Harrison Ford, mẹ có đồng ý không?

Bà mẹ nhìn quanh rồi trả lời:

- Có, con trai ạ! Nhưng đừng cho bố biết là mẹ nói như thế nhé!

John sang phòng chị, hỏi:

- Chị ơi! Nếu có ai đó trả cho chị 1 triệu đôla và đề nghị chị lên giường với Brad Pitt, chị có chịu không?

- Tất nhiên là có chứ, hỏi gì mà ngốc thế!? - Người chị đáp.

John quay lại chỗ người cha:

- Con đã hiểu rõ vấn đề rồi. Chúng ta đang ngồi trên 2 triệu đô, đó là tiềm năng. Còn trên thực tế, cha con mình đang chung sống với hai người đàn bà hư hỏng.

 

Đoán nghề

Chàng và nàng cùng là bác sĩ và tình cờ gặp nhau trong một hội nghị y tế. Họ nhanh chóng cảm mến nhau nhưng “tình trong như đã, mặt ngoài còn e...”. Sau buổi hội thảo, hai người rủ nhau đi ăn tối và cuối cùng về phòng riêng của chàng.

Nàng có vẻ như đợi chờ nhưng chàng không để ý, cứ thao thao bất tuyệt độc thoại. Một lát thì chàng sực nhớ ra điều gì đó nên mỉm cười với nàng:

- Anh đoán em là bác sĩ giải phẫu?

- Sao anh biết ?

- Tại vì em rất sạch sẽ, rửa ráy, sát trùng rất cẩn thận trước và sau mỗi việc làm.

Nàng tủm tỉm một lúc rồi hỏi lại:

- Còn em đoán anh là chuyên gia về gây tê ?

- Ủa! Sao em đoán tài thế?

- Vì từ tối đến giờ em chả thấy có... chút cảm giác nào hết.

 

Săn bắn cho vui

Một anh chàng từ thành phố lần đầu tiên về quê thăm chú. Khi vị khách thành thị bắt đầu cảm thấy chán cảnh rừng rú, ông chú nảy ra một ý.

- Sao cháu không lấy súng và dẫn lũ chó đi săn bắn cho vui? - ông chú hỏi.

Thế là anh chàng xách cây súng và đưa đàn chó vào rừng. Vài tiếng sau, anh ta quay về một mình, chú hỏi:

- Đi săn vui chứ?

- Rất tuyệt ạ! - Giọng anh ta đầy hứng thú - Chú còn con chó nào nữa không?