Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thôi miên liệu pháp

Một bà nọ mắc chứng rối loạn tuần hoàn chữa trị bằng nhiều loại thuốc men mãi không khỏi. Nghe nói bệnh này có thể điều trị bằng thôi miên, bà cũng thử xem sao.

Ông thày thôi miên nhìn xoáy sâu vào mắt bệnh nhân và bảo:

- Bà hãy nhắc lại từng lời tôi nói: 'Tôi đã khỏi bệnh! Đã khỏi bệnh!'

Người bệnh mừng rỡ reo lên:

- Tôi đã khỏi bệnh!

- Bà phải trả tôi 500 đôla! - Ông thày thôi miên nói.

Bà bệnh nhân liền nhìn sâu vào mắt người vừa điều trị cho mình, niệm thần chú:

- Tôi đã trả tiền rồi. Thày hãy nói theo: 'Vâng! Bà đã trả tiền rồi!'.

Đưa tiền cho lợn

Người nông dân nọ chăn một đàn lợn rất đông. Một ngày kia, có người lạ tới xem chuồng trại của bác và hỏi bác cho lợn ăn những gì.

Bác nông dân đáp:

- Tôi cho chúng ăn cám, ngô và những thứ đại loại như vậy!

Người kia giận dữ:

- Tôi là thanh tra của Hiệp hội bảo vệ súc vật và tôi cho rằng ông đã không đối xử tốt với đàn lợn. Thay vì cho những thứ chúng đáng được ăn, ông chỉ cho chúng ăn chất thải.

Ông thanh tra liền lập biên bản phạt bác nông dân.

Vài ngày sau, một người khác tới hỏi bác nông dân câu tương tự. Cảnh giác, bác đáp:

- Tôi cho chúng ăn rất tốt. Thực đơn hàng ngày của chúng có cá hồi, trứng cá caviar, tôm, bò bít tết...

Câu trả lời của bác làm người kia nổi giận:

- Sao lại có thể bất công đến thế? Ông cho lợn ăn thịnh soạn như vậy trong khi hàng ngày có biết bao nhiêu người đang chết đói. Tôi là người của Liên Hợp Quốc và tôi sẽ phạt ông vì sự hoang phí này.

Sau khi ông nhân viên Liên Hợp Quốc đi khỏi, một người khác lại tới hỏi bác nông dân đúng câu hỏi nọ. Bác ngập ngừng vài phút rồi đáp:

- Tôi cho mỗi con lợn 5 đô la. Chúng thích ăn gì thì tự mua lấy mà ăn!

Truyện cười dân gian

Hai cụ ông ngồi trò chuyện trong công viên. Một cụ than thở vì sức khỏe dạo này giảm sút trầm trọng, mọi khi đi bộ hàng chục cây số mà chưa thấy mệt nhưng nay chỉ đi vài bước đã bở hơi tai rồi.

Cụ ông thứ hai tiếp lời:

- Còn tôi sức khỏe vẫn như xưa, không có gì thay đổi. Hồi trẻ, tôi không thể nào vác nổi một bao tạ gạo. Bây giờ vẫn thế!

Tiến bộ

- Bố: Con trai, HKII có tiến bộ hơn HKI rồi. Kỳ 1 con là đứa xếp cuối cùng của lớp, nhưng kỳ 2 con đã tiến bộ hơn.
- Con: Con cảm ơn bố. Con cũng phải cảm ơn Linh nữa chứ!
- Bố: Sao vậy con?
- Con: Vì nhờ Linh HKII chuyển tới mà con được lên vị trí số 2 tính từ cuối sổ tính lên.
- Bố: Ốiii…ối

Hay thế còn gì

Bi đang cầm quyển “Thơ ca” trên tay , nhăn nhó với Tài .
- Bi nói: Tại sao bài thơ tớ gởi không được đăng nhỉ ?
- Tài: Chắc tại dở quá chứ gì!
- Bi: Không, hay lắm cơ. Tớ chép y như thơ của ông Trần Đăng Khoa đấy còn gì!
- Tài: Hết nói !!!