Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thư gửi từ địa ngục

Một người đàn ông lên đường đi nghỉ hè lúc vợ của anh ta đi công tác chưa kịp về. Họ sắp xếp kế hoạch gặp lại nhau vào ngày hôm sau.

Tới nơi, anh ta vội vàng gửi e-mail về cho vợ. Do đánh sai địa chỉ, bức thư của anh ta thay vì được chuyển về cho vợ, thì nó lại đến một phụ nữ có chồng vừa qua đời ngày hôm trước.

Khi người vợ góa tội nghiệp nọ vừa mở bức thư ra, bà ta thét lên một tiếng khủng khiếp, té xuống sàn nhà và bất tỉnh.

Nghe tiếng thét, người nhà chạy vào phòng thì chỉ thấy một bức thư trên màn hình máy tính: 'Vợ yêu quý nhất của anh, anh vừa đến nơi. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn để đón em vào ngày mai. Người chồng yêu quý nhất của em!'


Tùy vào khách

Một vị khách hỏi người bán vé nhà hát:

- Vở kịch sẽ kéo dài bao lâu?

- Tùy!...Có khi 2 tiếng, đôi lúc một tiếng... Nhưng thường chỉ độ 30 phút.

- Tôi chưa hiểu?

- À... Chúng tôi cứ diễn đến lúc khách về hết thì thôi.

Toi mất bình rượu

Có ông lão nghiện rượu biết nhà thông gia ở quê vẫn cất được rượu lậu ngon lắm nên lập tâm về chơi để được uống thỏa thích.

Chẳng may ông thông gia đi vắng, bà thông gia thết cơm, nhưng không dám đem cái hũ rượu lậu ấy ra.

Ông lão đêm nằm trong bụng vẫn lăm le tính rằng chắc ngày mai ông thông gia về, hẳn được rượu ngon uống.

Xưa nay nhà quê lấy đâu làm rộng rãi. Ông này nằm gian nhà ngoài, giáp liền ngay với buồng bà chủ nhà nằm. Đêm, bà chủ nhà đi tiểu vào cái nồi đinh, nhân có khách nằm gần đấy, mà tương “lố tố” ra thì e bất lịch sự, cho nên cứ phải nín hơi, thót bụng lại, cho nó “ri rỉ” ra mà thôi.

Ông lão nằm nhà ngoài, nghe thấy nước đâu chảy “tong tỏng”, tưởng trong nhà đương cất rượu, mới lẩm bẩm rằng:

- Ừ, có thế chứ! Rượu còn đương cất, chắc ngày mai ta được nếm hẳn thôi!

Bà chủ nhà ở trong kia nghe thấy, phì nực cười, bật hơi, nó mới toé ra “tồ ồ ồ tồ tồ” một tràng dài. Ông này tưởng hũ rượu vỡ, vội vàng vỗ đùi mà nói rằng:

- Thôi xong, hoài của! Hũ rượu vỡ mất rồi! Thế có đen ông không.

Tư duy toán học

Một ngày nọ, nhà toán học cảm thấy quá mệt mỏi với việc làm toán. Ông ta quyết định đi xin việc ở đội lính cứu hoả.

Đội trưởng đội cứu hoả ngắm nhà toán học và nói: 'Anh trông có vẻ được. Tôi sẽ rất vui nhận anh vào làm việc nếu anh vượt qua được bài kiểm tra nhỏ này'.

Ông ta đưa nhà toán học tới nơi luyện tập của đội lính cứu hoả, nơi có đặt một chiếc thùng, một trụ cứu hoả và một vòi nước. Ông đặt câu hỏi:

- Nào! Bây giờ giả sử anh đang đi trên đường và nhìn thấy cái thùng đang cháy, anh sẽ xử lý thế nào?

Nhà toán học trả lời ngay không chút do dự:

- Tôi sẽ lắp ngay ống nước vào trụ cứu hoả, bật nước và dập tắt ngọn lửa.

- Rất tốt. Bây giờ thì chỉ còn một câu hỏi nhỏ cho anh nữa thôi. Anh sẽ làm gì nếu đang đi dạo và thấy chiếc thùng không cháy.

Nhà toán học suy nghĩ một lát rồi đáp

- Tôi sẽ châm lửa cho nó!

Lính cứu hoả hét lên:

- Cái gì! Thật khủng khiếp! Tại sao anh có thể làm như vậy?

Nhà toán học thản nhiên:

- Có gì đâu. Làm như thế tôi sẽ đưa bài toán về bài toán vừa giải xong!

Lý do hạ giá

Jack thấy tấm biển trước cửa một ngôi nhà đề “Bán con chó biết nói”. Anh ta nhấn chuông và người chủ nói con chó đang ở sân sau. Jack đi vào và thấy một con chó lai đang ngồi ở đó.

 - Mày biết nói đúng không? - Jack hỏi.

- Phải! - Con chó trả lời.

- Vậy thì hãy kể cho tao nghe câu chuyện của mày!

Con chó nhìn lên và bắt đầu:

- Ồ, tôi nghĩ rằng biết nói là một khả năng rất hay có thể mang ra để giúp đỡ chính phủ. Vì vậy, tôi cho CIA biết khả năng của mình, và ngay lập tức họ cử tôi đi từ nước này đến nước khác, ngồi trong căn phòng có điệp viên và các quan chức chính phủ, bởi vì không ai nhận ra một con chó có thể là kẻ nghe trộm. Tôi đã là một trong những điệp viên xuất sắc nhất của họ trong nhiều năm. Tôi khám phá ra nhiều vụ thương luợng gian dối và được thưởng một tá huân chương. Nhưng công việc này lấy đi của tôi rất nhiều sức lực, tôi không còn trẻ như hồi xưa nữa. Có một vợ, hai con và bây giờ tôi vừa mới về hưu...

Nghe xong, Jack rất kinh ngạc. Anh đi ra ngoài và hỏi người chủ giá của con chó. Người chủ nói:

- Mười đôla.

Jack móc ví đếm tiền nhưng hỏi thêm:

- Con chó này rất đặc biệt. Tại sao ông lại bán nó rẻ như vậy?

Người chủ trả lời:

- Tôi không tin nó. Nó nói dối như Cuội ấy!