Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Thượng đế cũng chỉ được 1 phiếu

Bốn người đứng tranh cãi kịch liệt với nhau, trong đó 3 người đàn ông đứng về một phe, còn phe kia chỉ là một phụ nữ.

Tức tối, người phụ nữ nhìn lên trời, than: 'Thưa Thượng đế, con biết là con đúng. Xin hãy cho mấy gã này thấy một dấu hiệu để chứng minh điều đó'.

Ngay lập tức, một đám mây bão hình thành và có tiếng sấm vang rền.

- Thấy chưa? - người phụ nữ nói - Đó là một dấu hiệu từ Thượng đế.

Ba người đàn ông không đồng ý vì cho rằng mây đen với sấm chỉ là hiện tượng bình thường của tự nhiên. Người phụ nữ lại ngẩng đầu lên trời:

- Thưa Thượng đế, con cần một dấu hiệu rõ hơn!

Lần này, một tia sét đánh ngay vào cái cây gần đó.

- Thấy chưa, tôi đã nói với các anh là tôi đúng mà!

Nhưng ba người đàn ông vẫn khăng khăng rằng không thể vin vào hiện tượng tự nhiên làm dấu hiệu. Gần như bất lực, người phụ nữ kêu:

- Giúp con với, thưa Thượng đế!

Ngay lập tức, một tiếng nói trầm vang vọng từ trên cao xuống:

- Cô... ấy... nói... đúng... rồi!

Người phụ nữ đắc thắng quay sang nhìn ba người đàn ông. Một trong ba người lên tiếng:

- Thôi được, bây giờ phe cô đã có 2 người, còn phe tôi vẫn có đến 3.

Vẽ mông lên bảng

Trong giờ toán, cô giáo vẽ hai nửa hình tròn lên bảng bỗng một cậu học sinh kêu to: 'Ô cái mông'.

Cô giáo rất giận và mời thầy hiệu trưởng đến để kỷ luật học sinh này vì tội nói bậy trong lớp.

Thầy vừa bước vào nhìn ngay lên bảng và nói với cậu bé:

- Em sẽ bị kỷ luật nặng đấy. Tại sao em lại dám vẽ cái mông lên bảng như thế này?

Đừng mơ lấy được tiền

Tổ chức từ thiện đến gặp một ông luật sư giàu nhất thành phố để thuyết phục ông ta góp tiền cho quỹ của họ.

- Thu nhập của ông thuộc loại cao nhất thành phố, vậy ông có thể góp chút ít cho cộng đồng không ạ?

Tay thầy cãi hít một hơi dài và trả lời:

- Thứ nhất, tôi có người mẹ đang bệnh nặng, tiền thuốc thang tốn gấp nhiều lần thu nhập hằng năm của bà.

- Dạ! Chúng tôi không biết!

- Thứ hai, tôi có một người anh trai là cựu chiến binh bị mù và phải ngồi xe lăn.

- Xin lỗi!

- Thứ ba, chồng của em gái tôi đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc, chẳng để lại cho nó và ba đứa con nhỏ một xu nào.

- Vâng, như vậy là ngài quá vất vả...

- Chứ sao! Đến họ mà cũng chẳng xơ múi được gì ở tôi huống gì là các anh!

- !!!!!

Đúng vậy, nhưng...

Ông bố giận dữ hỏi ba đứa con trai:
- Thú thật đi, ban nãy đứa nào đứng trên kia đổ bô thẳng xuống sông?
- Ba đứa im lặng.

Ông bố tiếp: Chúng bay hãy nhớ lại chuyện ông Washington và cây anh đào. Bấy giờ, Washington cũng trạc tuổi chúng mày trót dại chặt cây anh đào, nhưng đã thú thật với ông bố. Điều đó khiến bố ông ta rất tự hào.
- Nghe vậy, thằng bé thứ nhất liền thú nhận. Ông bố thở dài rồi cầm roi lên chuẩn bị vụt cho nó vài roi.
- Bố! Bố vừa kể chuyện Washington nhận lỗi thì được ông bố tha cơ mà!
- Đúng vậy, nhưng khi Washington chặt cây thì bố ông ta không ở trên cây.

"Người mẫu" chạy mất

Cô giáo gọi Thomas đứng lên khiển trách:

- Bài văn tả con chó của em chữ rất xấu, giấy bẩn và chưa làm xong, tại sao vậy?

- Thưa cô, em đã cố gắng ghì nó lại để tả, nhưng được một nửa thì nó cắn em và chạy mất ạ!