Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tiên cũng là phụ nữ

Cặp vợ chồng nọ đã sống hạnh phúc và hòa thuận 30 năm, một ngày kia được bà tiên hiện ra ban thưởng.

Bà tiên nói với họ:

- Vì hai con sống gương mẫu suốt 30 năm qua, ta cho mỗi người một điều ước.

- Con muốn được đi du lịch vòng quanh thế giới với chồng con. -Người vợ liền nói.

Bà tiên nâng đũa thần lên và “bụp”, hai vé bay đã sẵn sàng trên tay người vợ.

Đến lượt ông chồng nói:

- Con muốn có người vợ trẻ hơn con 30 tuổi.

Bà vợ tỏ vẻ bất bình. Nhưng một điều ước là một điều ước. Bà tiên lại ngoáy đũa và người chồng biến ngay thành một ông lão 90 tuổi.

Bài học từ câu chuyện trên: Đàn ông cũng có người không ra gì, nhưng các bà tiên mãi mãi vẫn chỉ là phụ nữ.

 


Đằng nào chả đứt

Một cô gái hỏi người yêu:

- Nếu được chọn 1 triệu USD hoặc em, anh sẽ chọn đằng nào?

- Đằng nào cũng thế. - Chàng thở dài - Anh lấy một triệu USD.

- Vậy là anh không yêu em?

- Có chứ! Nhưng nếu anh chê tiền, thì em cũng bỏ anh thôi, vì chả ai lấy một thằng đần như vậy.

Diễn viên hài kịch ở vườn thú

Một diễn viên hài kịch thất nghiệp đến thăm vườn thú và tìm cách gây hài để kiếm tiền như một diễn viên đường phố. Ngay khi đám đông bắt đầu tụ tập, một nhân viên vườn thú chộp lấy anh ta và kéo vào phòng làm việc.

Nhân viên này nói với anh rằng một con dã nhân của vườn thú - một trong những con vật thu hút được nhiều khách tham quan nhất - đã chết ngày hôm qua vì bị dịch tả và ban lãnh đạo vườn thú sợ rằng số lượng khách tham quan sẽ giảm. Vì thế, ban quản lý đề nghị anh chàng diễn viên hóa trang thành con dã nhân và vào chuồng của nó cho đến khi họ tìm được con dã nhân mới. Dĩ nhiên là anh chàng đồng ý.

Thế là sáng hôm sau anh chàng mặc bộ quần áo hóa trang hệt như con dã nhân nọ và bước vào chuồng của nó trước giờ mở cửa của vườn thú. Ngay trong 'buổi làm việc' đầu tiên, chàng ta cảm thấy đây là một công việc tuyệt vời. Anh ta có thể chơi, gây cười và làm bất kỳ mình thích để thu hút khách tham quan. Sức sáng tạo của anh được thoải mái thể hiện, hơn hẳn so với thời gian làm việc cho đoàn kịch và lượng khách đến xem anh biểu diễn cũng lớn hơn nhiều. Nhưng rồi khách tham quan cũng dần chán 'con dã nhân' và chính anh chàng cũng cảm thấy chán cảnh suốt ngày nhún nhảy trên dây. Anh ta bắt đầu phát hiện ra rằng khách tham quan để ý đến con sư tử ở chuồng bên cạnh nhiều hơn. Không muốn mất đi sự chú ý của đám đông, 'dã nhân' bèn trèo lên phía trên nóc chuồng, bò và đánh đu từ đó sang chuồng sư tử. Tất nhiên, điều đó khiến cho sư tử hết sức giận dữ, nhưng đám đông lại thích điều đó.

Đến giờ đóng cửa, người quản lý vườn thú đến và khen ngợi anh ta vì đã có sự sáng tạo trong việc làm vừa lòng khách tham quan. Thế là việc đánh đu sang chuồng sư tử được thực hiện nhiều ngày sau đó. Khách đến xem ngày càng nhiều hơn và lương của anh tăng lên theo từng ngày. Và rồi một ngày kia, trong lúc đang đánh đu với trạng thái cao hứng tột độ, 'dã nhân' bị trượt tay và rơi vào chuồng sư tử. Anh chàng diễn viên vô cùng hoảng sợ.

Con sư tử co người lại và chuẩn bị cho một cú vồ. Quá hoảng loạn, anh ta chạy vòng quanh chuồng, còn sư tử thì bám sát ngay phía sau. Cuối cùng, anh ta kêu to: 'Cứu, cứu tôi với'. Nhưng con sư tử vẫn nhanh hơn, nó chồm lên và đẩy chàng diễn viên ngã ngửa xuống đất, mặt hướng lên phía trên nhìn con sư tử đang giận dữ. Bỗng chàng ta nghe thấy con sư tử rít lên: 'Câm mồm đi đồ ngu, không thì mất việc hết cả lũ với nhau bây giờ!'.

 

 

Ánh sáng hay âm thanh?

Thí sinh đầu đi vô. Ông thầy hỏi:

- "Cái nào nhanh hơn, ánh sáng hoặc âm thanh ?"

- Đáp: "Tất nhiên là âm thanh !"

- Hỏi: "Căn cứ vào đâu ?"

- Đáp: "Khi em bật ti-vi lên... trước tiên em nghe được tiếng... sau đó mới thấy hình."

- Thầy: "Rớt. Mời thí sinh kế tiếp."

- Thí sinh kế đi vô và cũng bị hỏi y chang như vậy.

- Đáp: "Dĩ nhiên là ánh sáng!"

- Thầy (cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe câu trả lời): "Em có thể giải thích tại sao không?"

- Đáp: "Khi em bật ra-đi-ô... em thấy cái đèn đi-ốt cháy sáng lên trước... sau đó mới nghe âm thanh."

- Thầy: "ĐI RA! Rớt! Kêu thí sinh cuối vô!"

- Lần này thầy giáo moi ra đèn pin và cái còi. Trước mặt học trò ông ta bật đèn và bấm còi cùng một lúc.

- Hỏi: "Em nhận được cái gì trước: ánh sáng hoặc âm thanh?"

- Đáp: "Ánh sáng."

- Hỏi: "Tại sao?"

- Đáp: "Dễ ợt! Đôi mắt con người nằm trước hai lỗ tai"

Lo toan đám cưới

Cưới  nàng, anh toan dẫn voi,
Anh sợ quốc cấm, nên voi không bàn.
Dẫn trâu, sợ họ máu hàn,
Dẫn bò, sợ họ nhà nàng co gân .
Miễn là có thú bốn chân,
Dẫn con chuột béo, mời dân, mời làng.
Chàng dẫn thế, em lấy làm sang,
Nỡ nào em lại phá ngang như là…
Người ta thách lợn thách gà,
Nhà em thách cưới một nhà khoai lang.
Củ to thì để mời làng,
Còn như củ nhỏ, họ hàng ăn chơi.
Bao nhiêu củ mẻ, chàng ơi !
Để cho con trẻ ăn chơi giữ nhà.
Bao nhiêu củ rím, củ hà,
Để cho con lợn, con gà nó ăn…