Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tiên cũng là phụ nữ

Cặp vợ chồng nọ đã sống hạnh phúc và hòa thuận 30 năm, một ngày kia được bà tiên hiện ra ban thưởng.

Bà tiên nói với họ:

- Vì hai con sống gương mẫu suốt 30 năm qua, ta cho mỗi người một điều ước.

- Con muốn được đi du lịch vòng quanh thế giới với chồng con. -Người vợ liền nói.

Bà tiên nâng đũa thần lên và “bụp”, hai vé bay đã sẵn sàng trên tay người vợ.

Đến lượt ông chồng nói:

- Con muốn có người vợ trẻ hơn con 30 tuổi.

Bà vợ tỏ vẻ bất bình. Nhưng một điều ước là một điều ước. Bà tiên lại ngoáy đũa và người chồng biến ngay thành một ông lão 90 tuổi.

Bài học từ câu chuyện trên: Đàn ông cũng có người không ra gì, nhưng các bà tiên mãi mãi vẫn chỉ là phụ nữ.

 

"Ca dao, tục ngữ" thời kinh tế thị trường (Phần 3)

Bầu ơi thương lấy bí cùng. Mai này có lúc nấu chung một nồi.

Yêu nhau mấy núi cũng leo.Mấy sông cũng lội.Nhưng nếu nghèo em bỏ đi

Còn thời cưỡi ngựa bắn cung.Hết thời xuống chợ lượm thun bắn ruồi.

Hãy cứ chơi cho hết đời trai trẻ.Để về già lặng lẽ đạp xích lô.

Đất lành chim đậu.Đất không lành đất nhậu luôn chim.

Làm giàu không khó, nhưng khó ở chỗ làm mãi mà không giàu.

Râu tôm nấu với ruột bầu.Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon.Tội là tội nghiệp thằng con.Ngồi ngoài dòm miệng biết ngon là gì.

Dỗ trẻ

Ông bố tất tả quay trở lại hiệu thuốc mua thêm thuốc ho, chỉ một giờ sau khi mua lọ đầu tiên

Chủ hiệu thuốc ngạc nhiên:

- Chẳng lẽ thằng bé nhà ông đã uống hết lọ thuốc ông vừa mua lúc nãy?

- Không! Nhưng để nó đồng ý uống một thìa thì cả tôi, vợ tôi, ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại, các cô chú nó và cả bác hàng xóm nữa... mỗi người đều phải uống một thìa.

Truyện cười dân gian

Cuối tháng, anh chồng đưa số tiền kiếm được cho vợ. Cô vợ thở dài ngán ngẩm:

- Vẫn chỉ có thế này thôi à? Chẳng lẽ anh không có cách nào làm nó tăng gấp đôi sao?

- Dễ thôi. Em mang cho anh cái gương.

Biết là ai không?

Một sinh viên đến muộn giờ thi viết. Sau khi cố nài nỉ ông giám thị, cậu ta được chấp nhận vào thi với lời cảnh cáo nghiêm khắc rằng sẽ không nhận bài nộp trễ sau 5 phút.

- Hết giờ, cậu sinh viên kia lên nộp bài chậm 15 phút và bị giám thị từ chối thẳng thừng. Cậu vẫn gan lì tiến sát đến bàn giáo viên và hỏi: Thầy có biết em là ai không?
- Dĩ nhiên là không.
- Chẳng nhẽ thầy không nhớ nổi cả tên em ư?
- Không biết! Và tôi cũng chẳng cần phải biết em là ai. Ông thầy mỉa mai, không thèm nhìn cậu sinh viên.
- Vậy thì xin lỗi thày nhé!
- Cậu ta nhanh tay nhét bài của mình vào giữa xấp bài trên bàn và biến khỏi phòng.