Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tiền phạt

Một người dân từng sống ở một thành phố, nay có dịp trở lại thăm. Ông ta trông thấy một cái biển mới trong công viên: 'Không nhổ bậy lên ghế đá! Ai nhổ bậy sẽ bị phạt một silinh'.

Thấy quy định này khác hẳn ngày xưa, ông này liền chạy đến hỏi người bảo vệ đang đứng gần đó:

- Này anh, tại sao bây giờ lại phạt nhẹ thế? Trước đây ai nhổ bậy bị phạt tới 5 silinh cơ mà?

Với điệu bộ từ tốn cần thiết, người bảo vệ đáp:

- Phải hạ thôi, vì nếu phạt tới 5 silinh thì chẳng ai dám nhổ bậy cả, ngài hiểu chứ?

- ???

Chờ dịp vừa sức

- Này, tớ mới thấy vợ cậu cặp với một tay to béo.

- Biết rồi, đang chờ đây!

- Cậu còn chờ gì nữa mà không nện cho hắn một trận?

- Chờ đến khi cô ta cặp với một thằng nhỏ con hơn.

Cảnh sát cũng lái xe như "rùa"

Mẹ đang lái xe chở Johnny đi trên đường cao tốc. Vì mới biết lái nên mẹ Johnny đi rất chậm, các xe khác cứ vù vù lướt qua.

Cố lắm rồi nhưng bà mẹ vẫn lái chậm hơn quy định tốc độ tối thiểu. Và tất nhiên, chẳng bao lâu sau thì một xe cảnh sát chạy đến, ra hiệu cho bà tấp xe vào lề.

Khi bà mẹ dừng xe, cảnh sát lại gần và hỏi:

- Thưa bà, bà có biết tại sao tôi lại ra hiệu cho bà dừng lại không?

- Cháu biết - Johnny kêu lên từ ghế sau - Tại vì chú không đuổi kịp các xe khác!

Cương quyết từ chối

Một anh chàng keo kiệt có bạn đến chơi. Bạn nhìn thấy bình rượu đòi uống, anh ta kiếm kế từ chối:

- Rượu thì có nhưng không có thức nhắm.

- Thì thịt con ngựa của tôi vậy.

- Anh lấy gì mà cưỡi?

- Cưỡi bằng con gà kia.

- Nhưng không có gì đun.

- Thì lấy áo của tôi vậy.

- Vậy anh lấy gì mà mặc?

- Bằng dãy hàng rào kia.

Chủ nhà thở dài:

- Thôi vậy, ép đến thế thì tôi đành nghe lời anh.

 

Tệ

Có một thầy đồ hay trách vặt.

Một hôm đang buổi học, có người đến xin phép thầy cho một học trò được nghỉ dở buổi học vì ở nhà có giỗ. Thầy liền cho em học trò ấy về ngay. Suốt ngày hôm ấy, ai mời thầy đi đâu thầy cũng không đi. Thầy cầm chắc rằng, hôm nay sẽ được một bữa chén no nê, sao gia đình em học trò ấy lại không mời mình được.Chờ đã hết ngày cũng không thấy ai đến mời. Tối đến ngoài trời mưa tầm tã, trong nhà thầy vẫn chong đèn, ngồi ngóng tin mời. Trời càng khuya, gió thổi càng lạnh, đợi mãi không thấy, thầy đồ phải tắt đèn đi ngủ. Tuy vậy, thầy vẫn không dám ngủ. Song đôi mắt của thầy đâu có theo ý muốn, nó cứ ríu dần, ríu dần, thầy đồ đã ngủ mơ. Chợt có tiếng động rèm, thầy đồ giật mình tỉnh dậy. Trong bụng tưởng như có cờ phất, thầy liền hỏi:

- Sao đến khuya thế con? Khuya thế?...

Mãi không có tiếng đáp lại. Thầy đồ thắp đèn lên xem, thì chẳng thấy ai cả, chỉ thầy một con chó lông ướt mẹp đang đứng cạnh rèm, cái đuôi ngoắt ngoắt, đôi mắt lấm lét nhìn chủ.

Thầy đồ bực quá, bụng bảo dạ: 'Sáng mai phải cho thằng này bài học mới được! Đồ tệ!'.

Sáng hôm sau, lớp học vẫn tiến hành như thường lệ, học trò đến lớp đông đủ. Đang buổi học nghĩa, em học trò nọ giở sách ra, chỉ vào chữ thứ nhất của hàng đầu, bài thầy mới viết, hỏi thầy:

- Thưa thầy chữ gì đây?

- Chữ 'tệ'.

Thầy cắt nghĩa luôn: 'tệ là tệ'. Em học trò không hiểu ý thầy nên vẫn điềm nhiên học: 'tệ là tệ', 'tệ là tệ'. Hỏi sang chữ thứ hai, thầy vẫn bảo đó là 'tệ' và cũng cắt nghĩa 'tệ là tệ'. Chữ thứ ba, thứ tư, thứ năm, thầy cũng bảo như vậy. Sang chữ thứ sáu, vừa nghe thầy nói đó cũng là chữ 'tệ' xong, em học sinh ngơ ngác hỏi:

- Thưa thầy, tệ cả hàng phải không ạ?

Với giọng như ngậm roi trong miệng, thầy đáp:

- Phải, nhà mày tệ cả họ chứ không chỉ cả hàng đâu!!!