Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tiên sư thằng Bảo Thái!

Các bà, các cô chợ búa ở khắp các phường kinh thành Thăng Long, chưa bao giờ đi chợ lại gặp chuyện lạ kỳ như sáng hôm nay. Họ đến hàng thịt lợn, thịt trâu, thịt bò,… hỏi mua, nơi nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy nói đã có khách đặt trước rồi. Người mua không nghi ngờ gì, tin người bán nói thật vì các loại thịt đều đã được thái nhỏ ra thành miếng chứ không để nguyên tảng.

- Hỏi ra mới biết nhà vua ngày ngày giao cho quan Trạng làm chủ một tiệc rất lớn. Nghe nói khách đông lắm phục dịch không xuể. Gia nhân được lệnh quan Trạng, đến báo cho các hàng thịt khắp nơi thái sẵn, có bao nhiêu cũng mua, đắt mấy cũng lấy, để về nhà bếp chỉ có việc chế biến gia giảm, kịp làm cỗ, soạn mâm.
- Nhưng ngày hôm ấy, đến khi chợ vãn hết người, ruồi muỗi vù vù đến bâu, các quầy hàng thịt vẫn còn đóng ghế ngồi đợi… Quá trưa sang chiều, thịt đã bắt đầu ôi chảy nước ra vẫn không thấy mặt mũi  khách hẹn đâu. Trong bọn họ nhiều kẻ sốt ruột, đành liều thẳng đến nhà quan chẳng thấy cổ bàn, khách khứa nào cả. Họ hỏi đầu đuôi, thì chính Quỳnh ra trả lời rằng:
- Sao bà con lại dại dột cả tin như vậy? Chắc có đứa nào mạo danh “Trạng” chơi xỏ đấy thôi. Cớ sự đã thế, bà con cứ gọi những thằng nào, con nào “bảo thái” ra mà chửi cho bọn khoảnh ác chừa cái thói ấy đi.
- Các hàng thịt không nhớ mặt, biết tên phường những người đặt hàng. Bực mình chỉ còn biết đứng ra giữa chợ chửi um lên: Tiên sư thằng “Bảo Thái”! Tiên sư thằng “Bảo Thái”!
- “Bảo Thái” là niên hiệu vua Lê đương thời. Thành thử nhà vua không làm gì bọn hàng thịt mà bị chúng réo tên chửi oan, không còn mặt mũi nào ra khỏi cổng thành nữa.

Biện pháp mạnh

Tí qua rủ Tèo đi học.
- Tí: Tèo, giờ này sao chưa chuẩn bị đi học?
- Tèo: Tao phải đưa em tao ngủ.
- Tí: Vậy hả? Vậy nó ngủ chưa?
- Tèo: Chưa, nó khó ngủ lắm, chưa chịu ngủ
- Tí: Để tao hát ru cho nó ngủ nha?
- Tèo: Khoan! Mày phải dùng biện pháp nhẹ trước cái đã!
- Tí: (đầu bốc khói)

Các bổn phận của chị

Nữ trợ lý của sếp đi nghỉ phép về, hỏi các thư ký trong phòng:

- Công việc thế nào hả các em? Ổn cả chứ?

- Tất nhiên ổn cả, - một cô đáp - bọn em phân công nhau làm rất tốt các bổn phận của chị. Christine pha cà phê, Patricia giải các ô chữ, Julie đan nốt chiếc áo len của chị, còn em thì thay chị chiều sếp.

Sức mạnh của rượu

Một người đàn ông ngồi suốt buổi tối ở quán rượu, uống hết ly này sang ly khác. Đến khuya, anh ta cố rời chỗ ngồi nhưng cứ đổ ụp xuống sàn. Anh ta liền bò ra bên ngoài. Gió mát có lẽ đã giúp anh ta tỉnh táo để đứng dậy đi liêu xiêu về đến nhà và ngã vật ra giường ngủ thiếp đi. Buổi sáng, cô vợ đứng trước giường la lối:

- Anh lại đi uống say bí tỉ nữa !

- Sao em lại nghĩ thế?

- Quán rượu gọi điện đến bảo anh để quên xe lăn ở đó chứ sao!

Ổ khóa và chìa khóa

Cuộc tranh luận giữa hai vợ chồng về việc ai quan trọng hơn.

Bà vợ luôn tự coi mình là nhân vật quan trọng trong gia đình:- Nếu thiếu sự quán xuyến của em thì gia đình sẽ tan nát, của cải sẽ đội nón ra đi.Nghe vợ nói, ông chồng không hề phản đối mà còn hăng hái thêm vào:

- Em nói đúng, người vợ trong gia đình cũng giống như cái ổ khoá của một căn phòng. Đồ đạc trong phòng muốn an toàn phải nhờ có ổ khoá tốt. Còn vai trò của người chồng chỉ như cái chìa khoá mà thôi, làm sao so được với cái ổ khoá.- Anh nói đúng lắm! Chưa bao giờ em thấy anh đánh giá vai trò của vợ chồng mình chính xác như hôm nay. Hoá ra anh cũng không ngớ ngẩn như em và mọi người vẫn tưởng.

- Để anh nói hết đã! Cái ổ khoá tốt là ổ khoá chỉ có một chìa mở được!

- Đúng quá đi rồi! Nếu chìa nào cũng mở được thì ổ khoá là loại vứt đi.

Ông chồng lại thủng thẳng:

- Còn chìa khoá tốt là chìa khoá mở được nhiều ổ khoá.

- Đúng.... à, không phải thế, không phải thế.

Bà vợ suy nghĩ một lúc mới biết ông chồng gài bẫy mình, liền xấn xổ:

- Thế cái chìa của anh mở được bao nhiêu ổ khoá rồi? Nói đi, nói đi! Tôi sẽ bẻ cong cái chìa khóa láo lếu này cho nó khỏi mở ổ khóa nào hết!