Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tiên sư thằng Bảo Thái!

Các bà, các cô chợ búa ở khắp các phường kinh thành Thăng Long, chưa bao giờ đi chợ lại gặp chuyện lạ kỳ như sáng hôm nay. Họ đến hàng thịt lợn, thịt trâu, thịt bò,… hỏi mua, nơi nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy nói đã có khách đặt trước rồi. Người mua không nghi ngờ gì, tin người bán nói thật vì các loại thịt đều đã được thái nhỏ ra thành miếng chứ không để nguyên tảng.

- Hỏi ra mới biết nhà vua ngày ngày giao cho quan Trạng làm chủ một tiệc rất lớn. Nghe nói khách đông lắm phục dịch không xuể. Gia nhân được lệnh quan Trạng, đến báo cho các hàng thịt khắp nơi thái sẵn, có bao nhiêu cũng mua, đắt mấy cũng lấy, để về nhà bếp chỉ có việc chế biến gia giảm, kịp làm cỗ, soạn mâm.
- Nhưng ngày hôm ấy, đến khi chợ vãn hết người, ruồi muỗi vù vù đến bâu, các quầy hàng thịt vẫn còn đóng ghế ngồi đợi… Quá trưa sang chiều, thịt đã bắt đầu ôi chảy nước ra vẫn không thấy mặt mũi  khách hẹn đâu. Trong bọn họ nhiều kẻ sốt ruột, đành liều thẳng đến nhà quan chẳng thấy cổ bàn, khách khứa nào cả. Họ hỏi đầu đuôi, thì chính Quỳnh ra trả lời rằng:
- Sao bà con lại dại dột cả tin như vậy? Chắc có đứa nào mạo danh “Trạng” chơi xỏ đấy thôi. Cớ sự đã thế, bà con cứ gọi những thằng nào, con nào “bảo thái” ra mà chửi cho bọn khoảnh ác chừa cái thói ấy đi.
- Các hàng thịt không nhớ mặt, biết tên phường những người đặt hàng. Bực mình chỉ còn biết đứng ra giữa chợ chửi um lên: Tiên sư thằng “Bảo Thái”! Tiên sư thằng “Bảo Thái”!
- “Bảo Thái” là niên hiệu vua Lê đương thời. Thành thử nhà vua không làm gì bọn hàng thịt mà bị chúng réo tên chửi oan, không còn mặt mũi nào ra khỏi cổng thành nữa.

Hạnh kiểm tốt

Hai ông hàng xóm gặp nhau:

- Hôm nay sao trông sắc diện anh tươi tỉnh thế? Chắc có gì vui lắm?

- Tôi thấy tự hào vì thằng con trai mình. Hôm qua tôi nhận được bản thông báo, dạo này hạnh kiểm của cháu rất tốt. Cuối năm, cháu sẽ ra tù trước thời hạn...

Vạ miệng

Máy giặt của gia đình nọ bị trục trặc. Cô vợ bèn gọi người đến sửa.

Vì cô phải đi làm cả ngày nên cô nói dặn người thợ, vốn cũng có quan hệ họ hàng, chỗ để chìa khóa để anh ta tự làm.

- Tôi sẽ để chìa khoá dưới thảm chùi chân. Anh sửa cái máy rửa bát và để hoá đơn lên bệ bếp, và tôi sẽ gửi tiền thanh toán cho anh. À, anh đừng ngại con Bẹc giê của tôi. Nó sẽ không làm phiền anh đâu. Nhưng, dù anh có làm gì thì cũng đừng, với bất kỳ lý do nào, nói chuyện với con vẹt. Tôi nhắc lại, không được nói chuyện với con vẹt!

Ngày hôm sau khi người thợ tới, anh ta thấy một con chó to và dữ chưa từng thấy. Nhưng như bà chủ nhà đã nói, con chó chỉ nằm đó trêm tấm thảm xem anh ta làm việc. Tuy nhiên, con vẹt thì làm anh ta phát điên lên được suốt cả buổi bởi tiếng la hét chửi rủa liên miên của nó.

Cuối cùng, anh thợ không thể chịu được nữa và hét lên:

- Câm mồm đi, con chim ngu ngốc xấu xí khốn kiếp!

Thế là, con vẹt quay sang nói với con chó:

- Xử lý nó đi, Spike!

Được như ý

Tại phòng triển lãm nghệ thuật, một người đàn ông hết đứng lên lại ngồi xuống để chiêm ngưỡng các bức sơn dầu.

Ông tâm sự với một họa sĩ trẻ đang đứng bên cạnh:

- Thật là tài năng độc đáo! Ước gì tôi có thể mang những sắc màu rực rỡ này về nhà với tôi.

Người họa sĩ nhận xét:

- Bác sẽ đạt được điều ao ước đó mà chẳng tốn đồng xu nào, vì bác đang ngồi trên bảng màu của cháu.

Biện pháp phong toả cảng

Trong lớp học hải quân, thiếu uý ra bài tập cho tân binh John phải phong toả bến cảng của thành phố. 10 phút sau, John trở về báo cáo nhiệm vụ đã hoàn thành.

- Khá lắm! Hãy trình bày biện pháp mà cậu đã tiến hành.

- Thưa thiếu uý, rất đơn giản: Tôi đặt ở giữa bến cảng một quả thuỷ lôi rỗng với một điếu xì gà đang cháy ở bên trong.