Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tìm ra bệnh của chồng

Một gia đình nọ nuôi đàn dê, vì chăm sóc tốt nên con nào con nấy béo mập.

Sữa dê là thu nhập trong nhiều năm liền của cả nhà. Trong đàn dê gần trăm con ấy có bốn con dê đực, nhiệm vụ của chúng chỉ đơn giản là ăn cỏ và… không nói ra thì ai cũng biết.

Bỗng một hôm, con dê đực khoẻ nhất đột nhiên lăn ra ốm. Nó ăn uống bình thường nhưng lại hay thở khò khè, thỉnh thoảng khạc khạc có vẻ khó chịu.

Sau khi tìm đủ mọi cách tự chữa cho con dê ấy không được, bà chủ nhà quyết định mang mời một bác sĩ thú y đến nhà. Vị bác sĩ đến, khám cho con dê xong, hỏi:

- Nó ăn uống bình thường phải không, thưa bà?

- Vâng!

- Thế thì con dê nhà bà không mắc bệnh gì cả.

- Nhưng tại sao nó thở khó khè và khạc nhổ liên tục - Bà chủ nhà thắc mắc.

- À, chuyện đó là do nó có tật ngửi và cắn lông dê cái, lông dê cái trôi vào miệng làm nó khó thở và muốn khạc nhổ.

Bà chủ nhà nghe xong thì sắc mặt chuyển ngay sang màu tím:

- Trời ơi! Vậy bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao tuần nào lão chồng tôi cũng lên thành phố rồi.

- Chắc ông nhà đi bán sữa dê?

- Không!

- Vậy thì ông ấy thích lên thành phố có liên quan gì đến bệnh tật của con dê này?

- Vì lão ta ăn uống bình thường, nhưng tối nào lão cũng thở khò khè, còn ban ngày thì lão lại khạc nhổ liên tục!

Bị loại vì không biết bay

George và Barack cùng đi dự tuyển quân sự.

George thích ra biển nên vào phòng tuyển hải quân, một lúc sau George ra với nét mặt buồn rầu nhưng vẫn thấy Barack ngồi đợi chưa vào phòng tuyển nào cả liền hỏi:

- Cậu chưa thực sự sẵn sàng à.

- Tớ muốn là phi công nhưng chưa biết phòng tuyển ở đâu cả.

- Cậu bỏ ý định đó đi, cậu sẽ không trúng tuyển đâu.

- Sao cậu biết được?

- Tớ không trúng hải quân chỉ vì tội không biết bơi, mà tớ chắc chắn rằng cậu cũng đâu có biết bay.

Chỉ là thử nghiệm

Một con tàu cập cảng đúng lúc thủy triều lên cao. Thủy thủ bắc một tấm ván hẹp ngang từ thành cầu xuống bến để hành khách bước xuống. Mọi người nín thở hồi hộp khi một phụ nữ 70 tuổi bước xuống tấm ván.

Xung quanh chừng còn chỗ nào để người khác đứng đỡ bà hành khách già. Vì thế, bà phải lách đi chậm chạp, run rẩy, và cuối cùng cũng đáp được xuống bến an toàn. Mọi người đều thở phào sung sướng. Đặt chân xuống bến, bà quay lại nhìn về đầu cầu bên kia hét lớn:

- Được rồi đấy mẹ ạ! Mẹ xuống luôn đi! 

Cùng tậm tịt cả

Ông chủ nhà xuất bản nọ tặng một tác giả xuất sắc của mình chiếc đồng hồ vàng nhân dịp năm mới. Nghe tin, một nhà thơ nghiệp dư liền đến phàn nàn với ông rằng anh ta bị lãng quên, rồi sau đó cũng được tặng một chiếc đồng hồ.

Anh ta hớn hở ra về. Nhưng chỉ 3 ngày sau đã quay lại, than vãn chiếc đồng hồ không chạy được nữa. Chủ nhà xuất bản nhẹ nhàng trách:

- Thưa ngài, thế ngài tưởng thơ của ngài 'chạy' ư?

 

Không trách được chồng

Vợ trách móc chồng: 'Cách đây một tháng, em đưa anh bức thư nhờ anh bỏ vào hòm thư bưu điện. Thế mà bây giờ em vẫn thấy bức thư ấy trong túi áo măng-tô của anh'.

Chồng gõ tay vào trán ra chiều suy nghĩ:

- Thật vậy sao? À, anh nhớ ra rồi! Hôm đó đúng là cái hôm anh nhờ em đính vào áo măng-tô của anh cái khuy bị tuột mất, mà đến tận bây giờ ở đó vẫn thiếu chiếc khuy ấy. Đúng rồi, anh nhớ ra rồi.