Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tình 20 năm

Nửa đêm, người vợ thức giấc. Không thấy chồng nằm bên cạnh, nàng liền khoác váy ngủ lên người, đi xuống tầng dưới và thấy chồng đang ngồi bên ly cà phê, vẻ mặt trầm tư, ánh mắt hướng về nơi vô định, thỉnh thoảng lại lặng lẽ lau nước mắt.

- Có chuyện gì không ổn hả mình? - Nàng hỏi - Sao mình lại xuống đây ngồi giữa đêm hôm khuya khoắt thế này?

Chàng trả lời bằng một câu hỏi:

- Em có nhớ cái ngày chúng mình hò hẹn nhau cách đây 20 năm không, ngày em tròn 16 tuổi ấy?

- Dạ, có! - Nàng đáp.

- Thế em có nhớ lúc ba em bắt quả tang chúng mình đang tình tự không? - Chàng hỏi tiếp.

- Có, em nhớ chứ! - Nàng thẽ thọt.

- Em có nhớ gương mặt ba khi chĩa súng vào mặt anh và gầm lên: 'Mày chọn lấy con gái tao hay chọn ở tù 20 năm?'

- Dạ, em vẫn nhớ!

Một lần nữa, chàng lau nước mắt trên gò má rồi cất giọng âu sầu:

- Em biết không, lẽ ra hôm nay là ngày anh được ra tù đấy.

 


Cưa nhầm chân

Ngay sau phẫu thuật, bác sĩ thông báo với bệnh nhân: 'Tôi muốn báo cho anh một tin tuyệt vời, một tin tốt và một tin xấu'.

- Tin xấu là gì vậy?

- Chúng tôi đã cưa nhầm cái chân không ung thư của anh.

- Trời! Thế thì còn điều gì tốt lành đây?

- Vâng, hoá ra là anh không bị ung thư, bên chân dự định phải cưa thì sẽ không cần cưa nữa.

- Thì cũng thế thôi, còn tin tuyệt vời?

- Có một tay mua lại đôi giày của anh, hắn đặt giá rất hời!

Điều ước

Một anh chàng đi dạo trên đường, vớ được cây đèn hình thù cổ quái. Anh ta ra sức chà xát nó và... 'bụp!' thần đèn xuất hiện:

- Cảm ơn ngươi đã giải thoát cho ta khỏi cây đèn này. Để trả ơn, ta sẽ ban cho ngươi một điều ước nhưng nhớ rằng chỉ một điều thôi đấy! Hãy suy nghĩ cho kỹ!

Anh chàng trầm ngâm một lát rồi dứt khoát:

- Tôi muốn lập được một kỳ công mà chưa bậc trượng phu tu mi nam tử nào hoàn tất nổi, thậm chí cả những vị anh hùng cũng không dám nghĩ đến.

Thần đèn giơ ngón tay lên và 'bụp!', anh chàng may mắn thấy mình biến thành một bà nội trợ trong chiếc tạp dề.

 

Lỗ thủng của ai?

Ngày xưa, có một dòng sông với cây cầu nối liền hai thị trấn. Một hôm, giữa cầu bị thủng một lỗ. Cần phải lấp lại. Dư luận ở cả hai bên bờ đều nhất trí như vậy. Nhưng một vấn đề nảy sinh là ai sẽ lấp lại.

Bên này thì cho là trách nhiệm của bên kia và ngược lại. Bên tả ngạn lập luận, do mọi người đều đi từ bên kia sang nên bên đó phải lấp lỗ thủng. Còn bên hữu ngạn thì nói thị trấn mình là điểm dừng cuối cùng, vì vậy họ không chịu trách nhiệm gì hết.

Cuộc tranh luận kéo dài... Lỗ thủng vẫn nằm đó.

Một lần, có người ăn xin bị thụt xuống lỗ thủng khi đi qua cầu và gãy mất một chân. Người ta vội hỏi xem anh này đi từ phía nào lại để quy trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Nhưng người ăn xin không nhớ nổi vì lúc đó anh ta đang say xỉn.

Thời gian lại trôi qua...

Lần khác, có chiếc xe hơi chạy qua cầu, thụt xuống lỗ thủng và bị gãy trục bánh xe. Nhưng người lái xe chỉ có ý định đi ngang qua cả hai thị trấn nên chẳng bên nào chịu bồi thường tai nạn cho anh ta cả. Anh tài xế tức tối đi tìm hiểu lý do vì sao không ai chịu lấp lỗ thủng. Khi đã rõ nguồn cơn, anh tuyên bố:

- Tôi muốn mua lỗ thủng này! Ai là chủ sở hữu?

Cả hai thị trấn đều vội vàng trưng ra các giấy tờ chứng minh quyền sở hữu về phía mình.

- Chỉ một trong hai nơi có quyền bán lỗ thủng này thôi! Các vị phải chứng minh bằng thực tế quyền sở hữu chứ!

- Thế chứng minh bằng cách nào?

- Rất đơn giản! Chỉ người sở hữu thực sự mới có quyền bít lỗ thủng lại. Tôi sẽ mua của bên nào đã bít xong lỗ thủng.

Cả hai bên ra sức lấp lỗ thủng trên mặt cầu, trong khi người lái xe đứng hút xì gà và chờ sửa xe. Chỉ một loáng sau, cầu đã sửa xong. Mọi người tập trung đến đòi tiền bán lỗ thủng.

- Lỗ nào? - tài xế ngạc nhiên hỏi - Tôi chẳng nhìn thấy lỗ thủng nào hết. Tôi vẫn chuyên đi tìm mua các lỗ thủng và trả tiền rất hậu, nhưng các vị làm gì có lỗ thủng nào đâu mà đòi bán! Các vị định chọc quê tôi chắc?

Nói rồi anh ta lên xe chạy. Còn hai thị trấn cuối cùng đành hợp tác với nhau. Bây giờ, hễ ai đi qua cầu cũng bị họ chặn lại thu tiền lộ phí.

Dài hẳn ra

Một ông nghiện rượu nặng nên sức khỏe không tốt. Thường xuyên đau ốm, ông được gia đình đưa đến bác sĩ.

Bác sĩ khám xong kê đơn:

- Ông nên hạn chế tối đa việc uống rượu. Nếu ông bỏ được rượu, chắc chắn cuộc sống sẽ dài ra.

- Đúng thế - bệnh nhân bỗng hoạt bát hẳn lên - từ sáng tới giờ không có giọt rượu nào, đối với tôi đúng là ngày dài nhất trong cuộc đời.