Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tình nguyện "đổ vỏ ốc"

Một ông chồng vốn tế nhị và nể vợ, nghe nói vợ có chuyện mèo mỡ, vẫn định bụng khi nào có dịp sẽ nhắc nhẹ cho vợ biết.

Một hôm, gặp vợ đang ngồi ăn ốc ở chợ, ông ta rất lịch sự đến gần mẹt ốc rỉ tai vợ:

- Em cứ yên chí ăn ốc đi, còn vỏ, anh sẽ đổ cho.

- !!!!!


Lách luật

Một người bị kết án vì tội đánh cướp nhà băng. Trước khi bị giải đi, hắn nhìn vị thẩm phán vẻ căm giận và nói: “Thưa ông, ông sẽ làm gì nếu tôi gọi ông là đồ chó gặm?'.

Thẩm phán tái mặt nói: “Dĩ nhiên là tôi sẽ thêm vào bản án của anh 2 năm tù!”

Bị cáo gật đầu ra vẻ hiểu và hỏi tiếp: “Vậy nếu tôi chỉ nghĩ ông là đồ chó gặm thì sao?”

Thẩm phán lúc này đã rất giận dữ, nhưng vẫn trả lời: “Cũng được thôi, không sao cả. Tôi không có quyền kiểm soát suy nghĩ của anh”.

Bị cáo mỉm cười: “Nếu vậy thì, thưa ngài, tôi đang nghĩ ngài là đồ chó gặm đấy!”.

 

"Kẻ đổ vỏ" vớ bẫm

Nhân dịp nghỉ hè, Robert và Raymond cùng nhau đi leo núi. Khi họ đến nơi thì xảy ra một cơn bão, hai người đành tìm chỗ trú tại một biệt thự lớn. Chủ nhân ngôi nhà, một phụ nữ xinh đẹp, nói rằng họ chỉ có thể qua đêm trong nhà kho ngoài vườn, vì cô đang chịu tang chồng.

Chín tháng sau, Robert gọi điện cho Raymond:

- Raymond này, anh có còn nhớ cái đêm mà chúng ta buộc phải ngủ trong nhà kho không?

- Nhớ, rồi sao?

- Anh có còn nhớ nữ chủ nhân xinh đẹp của tòa biệt thự lớn?

- Nhớ chứ...

- Anh có còn nhờ là đêm hôm đó, khi tôi đang ngủ thì anh lén đột nhập vào phòng cô ấy không?

- Nhớ... Raymond hạ giọng lo lắng.

- Để tránh tai tiếng, anh đã lấy tên và địa chỉ của tôi để tự giới thiệu với cô ấy?

- Có lẽ... mình nên xin lỗi cậu. Đầu dây bên kia ngập ngừng.

- Không, tôi phải cảm ơn anh, vì cô ấy vừa từ trần và để lại cho tôi tòa nhà cùng 10 triệu đôla!

- !!!

Người yêu lý tưởng

- 16 tuổi, tôi ao ước có bạn trai. 18 tuổi, tôi có người yêu, nhưng anh ta lại quá khô khan. Tôi xây dựng hình mẫu chàng trai lý tưởng của mình là một người lãng mạn.

- Năm vào đại học, tôi gặp một anh chàng lãng mạn, nhưng lại quá "mít ướt". Vì vậy, tôi đi tìm người có bờ vai vững chắc.

- Năm tôi 25, người yêu của tôi rất vững vàng, kiên định. Nhưng anh ta lại chẳng hề biết biểu lộ cảm xúc. Quãng thời gian ấy thật buồn tẻ. Rồi tôi tìm một người khác.

- 28 tuổi, tôi gặp một người rất vui nhộn, nhưng rốt cuộc tôi không chịu nổi anh ta. Lúc nào anh ta cũng đùa bỡn với tôi và tán tỉnh những cô gái khác. Anh ta khiến tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc. Chúng tôi nhanh chóng chia tay.

- Bước sang tuổi 31, tôi tìm thấy một người đầy tham vọng, thông minh và mạnh mẽ. Tôi quyết định kết hôn cùng anh ta. Nhưng (lại nhưng)... chỉ một thời gian sau, chúng ly dị. Anh ta lấy đi tất cả những gì tôi có và tẩu thoát cùng cô bạn thân của tôi.

- Giờ đây, tôi đã 40 tuổi. Tôi vẫn đang tìm một mẫu người lý tưởng của riêng mình. Có lẽ đó phải là một người trầm tính, chững chạc, ít tham vọng... Tôi biết một người như thế, chỉ có điều ông ấy đã ngót nghét 70 tuổi...

Trò dốt?

Trong giờ học lịch sử, thấy một nhóm học sinh tỏ vẻ không chú ý, thày giáo bèn yêu cầu một người trong đó trả lời câu hỏi.

- Em ở bên cạnh cửa, chú ý nghe thày hỏi đây: Trần Quốc Tuấn đánh tan quân Nguyên lần thứ hai năm nào?

- Dạ, em không biết.

- Thôi được, thế thì tôi cho em một cơ hội nữa: Hồ Quý Ly lập ra nhà Hồ vào năm nào.

- Em cũng không biết.

- Thế đấy, vậy tối qua em làm gì hả? Chắc không phải học bài chứ?

- Không, tối qua em chơi bài.

- Hay thật đấy anh bạn trẻ ạ! Thế anh có mặt ở đây làm gì hả?

- Để thay bóng đèn điện. Vì em là thợ điện được cử đến đây sửa chữa mà.