Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tình yêu và toán học (Phần 3)

Hai con tim chúng mình không đồng dạng. Hay vì em đã tối giản tình anh?

Nếu bài toán tình anh, em chưa hiểu,Đã vội vàng biện luận thế thôi sao?Khi anh yêu chẳng bởi tham số nàoGiả thiết đó muôn đời không thay đổi!

Càng phân tích, tim anh càng nhức nhối!Em nỡ nào trị tuyệt đối tình anh?Anh yêu em bằng định lý chân thành,Và tình anh đã tiến về vô cực!

Em khảo sát tình anh trên số thực,Thì anh dùng số phức để chứng minh!Tình yêu đó sẽ như… bất phương trìnhAnh vững tin, xin em đừng giới hạn!

Hai con tim chúng mình không đồng dạng,Hay vì em đã tối giản tình anh?Dù hy vọng là ẩn số mong manh,Thì hệ quả tình anh… không hối hận!

Anh đang đi trên con đường tiệm cận,Của đời em trên mặt phẳng tình yêu,Không tiếp điểm, mặc kệ, anh vẫn yêu!Khái niệm đó thầm mong em sẽ hiểu!...

Chỉ xin em một tình yêu cực tiểu,Anh mãi yêu bằng 'quy tắc' bình phương.Lòng thầm mong tình em cũng tương đương,Dẫu đôi ta – Hai con đường phân biệt!

Tuy vô nghiệm anh vẫn yêu mãnh liệt,Đường tình yêu dù biết vẫn song song!Không “điểm chung” cõi lòng anh vẫn mongSẽ “giao nhau” trong khoảng không nào đó!

Trong quỹ tích tình em, anh không cóNhưng vẫn yêu để chứng tỏ tình mình.Đó là điều mà anh phải chứng minh,Ôm ấp mãi hằng số tình… tuyệt vọng!

Không có em đời anh là tập rỗng,Thiếu vắng em như “mẫu số bằng không”!Luôn tồn tại một niềm tin vô vọng,Bởi yêu ngoài miền xác định tình em!

Đêm rồi đêm như giai thừa nỗi nhớ,Hướng tình anh vào trung điểm tim emLòng hằng mong sẽ tìm ra tọa độ,Anh sẽ làm tiếp tuyến… của đời em!...


Đêm trong chuồng gia súc

Ba người bạn đồng hành gồm một luật sư, một giáo sĩ đạo Hồi và một tu sĩ Ấn Độ giáo bị hỏng xe trên một con đường ở miền quê, lúc sẩm tối. Họ vào một nhà dân ở gần đó xin ngủ nhờ. Chủ nhà đồng ý nhưng nhà quá chật nên ông đề nghị một trong ba người xuống ngủ ở chuồng gia súc.

- Không thành vấn đề! - Giáo sĩ đạo Hồi nhũn nhặn - Dân tộc của tôi đã lang bạt suốt 40 năm qua trên sa mạc. Vì thế, ngủ một đêm trong chuồng gia súc cũng không phải là điều gì đáng ngại.

Giáo sĩ đi xuống chuồng gia súc nhưng chỉ vài phút sau ông đã lên gõ cửa. Chủ nhà hỏi:

- Có chuyện gì không ổn vậy?

Giáo sĩ đáp:

- Tôi rất biết ơn ông đã cho phép chúng tôi tá túc đêm nay nhưng tôi không thể ngủ trong chuồng gia súc được vì ở đó có một con lợn. Mà theo tôn giáo của tôi thì lợn là một loài vật nhơ bẩn.

Vị tu sĩ Ấn Độ giáo đồng ý thế chỗ ông ta nhưng chỉ vài phút sau, ông lại lên gõ cửa. Chủ nhà hỏi:

- Lại có chuyện gì nữa đây?

Tu sĩ Ấn Độ giáo đáp:

- Tôi cũng rất biết ơn ông đã giúp đỡ chúng tôi nhưng trong chuồng gia súc có một con bò. Mà ở đất nước tôi, bò là loài vật thiêng liêng và tôi không thể ngủ trên đất thánh được.

Cuối cùng, viên luật sư là người duy nhất có thể ngủ dưới chuồng gia súc. Ông ta cằn nhằn và than thở nhưng cuối cùng cũng đi xuống đó. Vài phút sau, lại có tiếng gõ cửa. Vừa mệt vừa bực, chủ nhà ra mở cửa, định quát cho viên luật sư một trận nhưng ông há hốc miệng ra vì ngạc nhiên: đứng trước cửa là con bò và con lợn.

 

Tìm ra bệnh của chồng

Một gia đình nọ nuôi đàn dê, vì chăm sóc tốt nên con nào con nấy béo mập.

Sữa dê là thu nhập trong nhiều năm liền của cả nhà. Trong đàn dê gần trăm con ấy có bốn con dê đực, nhiệm vụ của chúng chỉ đơn giản là ăn cỏ và… không nói ra thì ai cũng biết.

Bỗng một hôm, con dê đực khoẻ nhất đột nhiên lăn ra ốm. Nó ăn uống bình thường nhưng lại hay thở khò khè, thỉnh thoảng khạc khạc có vẻ khó chịu.

Sau khi tìm đủ mọi cách tự chữa cho con dê ấy không được, bà chủ nhà quyết định mang mời một bác sĩ thú y đến nhà. Vị bác sĩ đến, khám cho con dê xong, hỏi:

- Nó ăn uống bình thường phải không, thưa bà?

- Vâng!

- Thế thì con dê nhà bà không mắc bệnh gì cả.

- Nhưng tại sao nó thở khó khè và khạc nhổ liên tục - Bà chủ nhà thắc mắc.

- À, chuyện đó là do nó có tật ngửi và cắn lông dê cái, lông dê cái trôi vào miệng làm nó khó thở và muốn khạc nhổ.

Bà chủ nhà nghe xong thì sắc mặt chuyển ngay sang màu tím:

- Trời ơi! Vậy bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao tuần nào lão chồng tôi cũng lên thành phố rồi.

- Chắc ông nhà đi bán sữa dê?

- Không!

- Vậy thì ông ấy thích lên thành phố có liên quan gì đến bệnh tật của con dê này?

- Vì lão ta ăn uống bình thường, nhưng tối nào lão cũng thở khò khè, còn ban ngày thì lão lại khạc nhổ liên tục!

Xin lại giáo viên

Sau buổi lễ tựu trường, thầy hiệu trưởng đi một vòng quanh các lớp để kiểm tra ý thức học tập của học sinh.

Đột nhiên, nghe thấy tiếng ồn khủng khiếp phát ra từ một phòng học, ông liền chạy vào và thấy cậu trai cao nhất lớp đang hò hét to mồm nhất.Ông hiệu trưởng tóm lấy cậu trai nọ, lôi lên phòng giám hiệu, quát cho một trận và bắt ngồi ở đó đến khi nào cậu ta chịu xin lỗi.Trở lại phòng học, thầy hiệu trưởng lập lại trật tự và lên lớp cho các học sinh một hồi về sự quan trọng của ý thức kỷ luật. Sau hơn nửa giờ, ông hỏi:

- Bây giờ có ai muốn nói gì nữa không?

Một nữ sinh đứng lên, lí nhí:

- Thưa thầy, xin thầy vui lòng trả lại giáo viên cho chúng em!

Tín hiệu chúc mừng Giáng sinh

Buổi chiều hôm Noel, một người Scotland giao ước với bạn:

- Đêm nay, nếu nghe tiếng chuông điện thoại sớm thì đừng nhấc máy nhé! Đó là tôi gọi đến chúc mừng Giáng sinh đấy!

- A! Vậy thì ngay lúc đó tôi cũng đang gọi chúc mừng anh, nhưng máy bận. Cứ thế nhé!